
Loading summary
A
Xin chào mừng mọi người đến với Have A Sip, uống gì không, một chương trình mà mình gặp mọi người hàng tuần. Những khách mời của Have A Sip luôn là một cái điều mà mình tự hào nhất về chương trình. Có một khách mời đang cười khúc khích ở ngay bên cạnh. Xin chào mừng Harry Kane đến với Have A Sip trong chuyên đề 10 Best Sips nhé.
Xin chào tất cả mọi người, Henry Kang đây. Và mình rất là hạnh phúc và rất là vinh dự. Không, mình rất là vinh dự và tự hào khi được xuất hiện trong một show của Havaship cùng với chị Thy Minh. Và hôm nay mình cũng với chị Thy Minh đang ở mỗi cà phê. Rất là kiểu như là hai chị em hơi vui vẻ.
Em dẫn luôn chương trình. Đại vậy đi. Ok, hello. Đến đây thì em chọn matcha latte theo cái áo tim màu vàng của em hay là bởi vì đây là đồ uống. Nói điều gì đó về em.
Thật sự là em muốn, hồi xưa tới bây giờ thì em cũng muốn rất là nhiều loại khác nhau. Ví dụ như là những loại mà kiểu để tỉnh tỉnh, tỉnh táo. Ví dụ như là cà phê, uống cà phê một thời gian rất là dài. Yabba mate. Yabba mate.
Là cái gì? Dabamete là một loại thức uống của Argentina. Nó giống như trà của Argentina, nhưng với cách pha vô. Ui, xịn. Chị không biết.
Nhưng mà tại sao lại uống cái đồ uống này? Tại vì em thấy Messi hay uống. Ồ, em là fan bóng đá à? Yeah, em big fan. Big fan bóng đá.
Em cũng làm... Hồi xưa cũng đá banh, cầu thủ, tuyển trường, ví dụ vậy. Kiểu vậy. Cái này tất cả mọi người đều biết hả? Hay là chỉ có mỗi chị không biết?
Không biết là... Mọi người đều biết không? Không ai biết nhiều. Thứ điều gì đã xảy ra? Trái bóng nó không chọn em à?
Trong lúc phân vân thì giữa âm nhạc và bóng đá thì mình chọn âm nhạc. Ngoài cái chuyện mà cái khả năng bảo hiểm của nó thì nó có đặt điểm chung gì không? Mình chọn cho nó một cái lố chơi. Mình là player thì mình chơi cách nào. Mình nghệ sĩ sân cỏ thì mình đá hai kiểu của mình.
Và mình cảm thấy nó rất là hiệu quả, rất là hay. Em thấy em đá banh cũng rất là hay. Nhiều khi là mình không đá nữa thì mình sẽ tập lại thì nó sẽ hơi lập bập. Nhưng mà đâu đó cái core vẫn còn. Cái bộ của mình đá vẫn còn.
Thì mình không thể giỡn được. Rapp cũng vậy. Rapp cũng vậy. Và là âm nhạc cũng vậy. Mình có...
cái text về âm nhạc, mình có cái gu về âm nhạc là như thế nào đó thì mình show cho mọi người thấy là nó như thế nào. Chị thấy hay em chọn chữ lối chơi là đặc điểm chung giữa rap và đà bóng. Chị đang nghĩ đến một cái chữ là chữ trấn thương. Trấn thương hả? Trấn thương cũng nhiều nha.
Liên quan đến đúng không? Chị có chơi thể thao không? Có. Hồi xưa chị chơi bóng bàn. Hồi nhỏ chị cũng đá bóng.
Sau này chị tập các môn thể thao cũng nhiều. Chị thích nhảy nhót, chị thích đang tập Pilates. Pilates? Nice. Tuyệt vời.
Thì tất nhiên là nó có những cái việc đối kháng, đúng không? Trong bóng đá ấy. Cái việc phân tích đối thủ và team work. Thế còn trong rap và âm nhạc? Tất nhiên là cũng phải nghiên cứu đối thủ.
Cũng phải biết là mình thuộc cái dạng nào. Mình trọng trọng cái môi trường nào để mà mình phát huy được. Bóng đá cũng vậy thôi. Cũng là bóng đá, cũng là sân cỏ. Nhưng mà cũng là một tập thể cùng nhau đi lên.
Nhưng mà đâu đó cái đặc trưng của mình là cái gì? Cái đặc biệt của mình là cái gì? Thì mình show ra. Thế nhưng mà chị hỏi lại, trong âm nhạc đó đối thủ của em là ai? Trời ơi, đối thủ của em hả?
Em nghĩ là đối thủ của em... Em ơi, có văn bẫu mà. Em biết văn bẫu trong những câu này là gì không? Là bản thân mình hả? Em tính nói.
Chỉ nghĩ là em sẽ nói trước thôi. Những câu rất là nhiều người nói. Mà em cũng nghĩ vậy. Đối thủ của mình là ngày hôm qua, em nghĩ vậy. Hôm qua thì giống như là em...
Em cách đây 1 năm khác với em, hôm nay là rất là nhiều. Em nghĩ là không những em nhìn thấy chuyện đó mà những bạn theo dõi em cũng thấy chuyện đó. Hoặc là những người anh em của em cũng thấy chuyện đó. Nhưng bây giờ thì em đang uống matcha latte. Nó nói gì về em?
Nói gì về em hả? Thì dạo này cái món này nó cũng rất là trendy. Đúng không? Để uống. Em cũng phô mô thôi.
Em cũng phô mô nhưng mà kiểu như là em uống cái thế em thấy hợp. Dạo này em có unlock một cái bộ quân mới đó là Kobru. Kobru. Kiểu ban đầu thì em không thích lắm. Kiểu nó chỉ là nước với lại cà phê.
Ồ, lạnh. Tại sao á. Bắt đầu uống cà phê sữa nè. Cà phê sữa này nọ thì cũng uống một thời gian dài. Cà phê sữa này nọ thì cũng uống một thời gian dài. Cà phê sữa này cũng uống một thời gian dài.
Cà phê sữa này nọ thì cũng uống một thời gian dài. Cà phê sữa này nọ thì cũng uống một thời gian dài. Cà phê sữa này nọ thì cũng uống một thời gian dài. Cà phê sữa Thì tự nhiên cái mình vô tình, cái mình nhẹ đại thôi. này nọ thì cũng Thì mình thấy là...
Hồi nhỏ mình không thích, nhưng mà lúc này mình thích. Xong rồi mình ăn cái trà bông nữa thì nó thành một món ăn. Ừ. Phải kiểu lạnh í. Ừ.
Tức là chị kiểu phủ lên đá í. Chị là người Bắc í. Xong rồi chị kiểu... Kiểu mind blowing. Đúng rồi, đúng rồi.
Cảm giác đó, cảm giác đó. Nãy em còn mua về em tự làm nữa. Em mình bị phô mô tới mức... Wait, em làm cold brew, hay matcha, hay là khổ qua? Đúng không?
Tại mình nói cùng một lúc 3 món. Matcha luôn. Nhưng mà đấy, nếu mà mình có... Chị hay có câu hỏi mẫu nữa là điều đấy nói gì về em? Cái đồ uống hiện tại nó nói gì về em?
Em có phải cái việc being trendy ấy, nó có quan trọng với em? Good question. Câu hỏi thứ 3. Cái thức uống này nó chỉ là... một cái gia vị của em mà core của em thì em chỉ uống nước suối em chỉ uống nước suối từ sáng tới chiều và nguyên một ngày chỉ uống một ly này thì nước suối nó vẫn là core nó chỉ là một cái gia vị của mình thôi tức là mình giống như là mình việc như là mình lúc nào mình cũng lướt mãi hết mình coi cái gì thế giới nó vận hành như thế nào nó đang là cái gì mình trải nghiệm nó một chút mình quay về cái core mình Thế nếu nước suối là cái core, cái lõi của em thì nó mô tả gì về con người em?
Con người em hả? Nó nghĩa là healthy. Rất healthy, em healthy, siêu healthy. Có trong veo không? Có dễ nhìn thấy không?
Khoảng... 55. Mờ mờ. Nó hơi đục hả? Hơi đục.
Đục đục. Cũng đục nhẹ thôi. Xin nói đến cái việc là em thấy mọi người có hay hiểu đúng với em không? Khi mọi người gặp em và mọi người tiếp xúc với em ấy. Em nghĩ là nó cũng hoạch tạc thôi chị ạ.
Nó hoạch tạc thôi. Mình sao thì mình dạy. Thì nhiều khi là mọi người nhìn em là mọi người hiểu được kiểu người em rồi. Nhưng mà khi mà nó public như vậy nè. Thì chắc là mình có thể hiểu được 60-70% rồi.
Thì tất nhiên mình phải có cái riêng của mình. Nhưng mà tức là em có bị hiểu lầm nhiều không? Tại vì có những tuyếp người đúng không? Thì chị hay hỏi cái chữ trong veo như thế là thì em cũng trả lời luôn là mình như thế nào thì nó là thế này. Nhưng mà có bao giờ bị hiểu lầm không?
Hiểu lầm? Em nghĩ không? Chưa từng bị hiểu lầm á hả? Chưa từng bị hiểu lầm không? Chưa từng bị hiểu lầm?
Mình chắc cũng phải có chứ. Chắc phải có và thường là thực ra có thể là nó đã hóa giải hết. Giả sử nếu mà có cái gì đấy bị hiểu lầm thì em thường xử lý kiểu gì? Em phải kiểu đến tận nơi xong rồi kiểu làm cho rõ ba mặt một lời không? Không, mà gần đây thì mình sẽ nói chuyện.
Nhưng mà trước đó thì không. Trước đó thì... Tôi đâu phải như vậy. Nhưng mà bạn nghĩ tôi như vậy thì... Chạy bạn.
Chạy bạn. Thế tại sao? Có cái gì thay đổi gần đây? Thì mình nghĩ là... Em nghĩ là...
Tại lớn đi. Ừ, tại lớn đi. Với lại... Mình bị... Mình là kiểu sợ mít lòng vậy.
Thế à? Đúng rồi. Kiểu bị buộc thì sợ. Sợ lắm. Cho nên là lúc nào cũng...
Nhưng gần đây hay là... Gần đây. Gần đây thì mình đủ tự tin để mà mình nói chuyện. Mình muốn giải quyết cái vụ như vậy. Để mình kiểu như là, tôi thấy như vầy nè.
Ít là tâm phải như vầy đâu nha. Đừng có nghĩ nhiều. Thì nếu mà người ta hiểu mình thì ok, that's fine. Không thì thôi. Em là kiểu người kiểu thích làm hài lòng người khác ấy hả?
Đúng rồi. Học cấp 3 là em... Học trong trường cấp 3 là có 2 cái giải lầu là 2 cái giải khác nhau. là dễ lâu trên cùng thì sẽ không chơi dễ lâu ở dưới. Nhưng mà em chơi được với 2 bên.
Tức là mình lúc nào mình cũng... Ừ, đi được giữa 2 chiến tuyến ấy. Cái này là em nghĩ là em ít làm... ít làm mọi người hiếu lầm. Và cái mặt trái của việc đấy là gì?
Mặt phải là mình chơi được với nhiều người và mình đã đi giữa 2 làn đạn được. Còn tất nhiên mình biết cái mặt trái của nó là em sẽ phải gồng khá là nhiều. Em sẽ phải trong một số trường hợp không làm mình. Đúng không? Mình giống như là Phạm Xuân Ẩn.
Đúng không? Nhưng mà có bao giờ nói là em làm cái đấy nó kiểu thoải mái, tự nhiên hay là em có suy nghĩ nhiều và có bị ảnh hưởng? Tại vì nếu mà em thoải mái với cái việc thì nó không phải là kiểu mỗi người làm hài lòng người khác nhé. Trước hết là em thoải mái hay không đó. Nhưng mà em có thể chơi với 2 người bạn 2 kiểu khác nhau hoàn toàn là em có bị...
Nhưng mà vấn đề là của 2 người đó mà. Thế nên chị mới đang hơi nghi. Chị nghe đến cái chữ kiểu people pleaser thì chị không tin lắm bởi vì chị không... Không có 1 số người họ rất là giỏi chơi với kiểu nhiều người khác nhau và... Thầy cũng, em cũng tự nhận mình thân thiện.
Tự nhận mình hoài nhã. Trong gia đình em có phải di chuyển ra 2 bên không? Đã từng phải di chuyển ra 2 bên không? Trong gia đình em ạ? Yeah.
Và cái lúc đấy có khó không? Không.
Thầy phải biết ai tốt với mình. Đúng rồi, em chọn rồi. Em chọn rồi.
Quay lại hai cái cuộc mốc trong sự nghiệp của em đi. Hai cuộc thi. Tạm gọi là cuộc thi. Hai chương trình truyền hình. Rap Việt mùa 3 với lại Anh Trai Say Hi.
Hai cái phiên bản này khác nhau như thế nào? Coi như là 180 độ. Ở Rap Việt thì nghĩa là thật sự, mọi người nói em ít nói. Chậm. Em không có chậm.
Em vô backstage em nói rất nhiều. Em khùng rất là điên. Nhưng mà kiểu như là... Nhưng mà cái việc mình tự tin ở những cái chuyện mà mình làm người khác vui.
Làm người khác thoải mái. Em tự tin giấu nhiệm đó. Nên em vào backstage nói rất nhiều. Mình lên TV thì em không làm được. Em lên máy quay nhà em không làm được.
Ai cũng sẽ thấy em, ủa thằng này nói thế, thằng này rụt đệ thế, thằng này... Tự ti Nhưng mà trong đầu em là em rất tự tin Em rất tự tin về âm nhạc của em Những gì em biết ra em rất tự tin luôn Nhưng mà tại sao em nói em bị vậy thì tại vì Cái sự tự tin trong âm nhạc của mình bị người khác nhận xét Cho nên là mình... Nhiều thứ nó humble mình lại Cho nên là mình... Mình bị như vậy. Nói mình không có một cái vốn gì để mình nói lộn.
Tao rất hay. Trừ cái việc là chỉ có nhạc phát lên lúc đó thôi. Nhưng bây giờ mình cũng như như là diễn sau. Cho em nửa tiếng em giải thích lyric của em. Thì em sẽ tự tình luộc rất nhiều.
Mà lúc đó nghe tại đó, chắc chắn là cũng không nghe được hết 100%. Mấy anh chị cũng không nghe Devini hay là gì hết. Nó chỉ là Còn loa thôi. Chị nhìn mặt Thái thì thương lắm. Đó, lúc đó anh Thái mới về.
Người xem rất là có lợi vì mình có lyric ở bên cạnh mình xem, mình đọc luôn. Nhưng mà ở đấy chị cũng nghe. Tại vì lúc mà rehearsal, thì chỉ có 3 người, anh Karic, anh Chessity và chị Suboi là doanh giám khảo thôi. Thì người ta đọc lyrics. Em nên diễn dài, em nên tự tính hơn, em nên đọc rõ chữ hơn hay gì.
Còn 4 người huấn luyện viên là không biết một cái gì về mình. Đúng rồi, cũng phải giữ cái độ không thiên vị. Cho nên là anh Thái là người duy nhất không đạp em. Đúng rồi. Tại vì chắc là em đọc nhiều quá, em không biết chứ.
Nói cho nên là... Nhưng nhớ, tuôn lại tí nữa, hồi đấy tại sao em... Em cần thấy phải do anh sáng à? Cần thấy phải do anh sáng hả? Em nghĩ là thời điểm đó ai mà là rapper thì...
Ai mà không đi thi Rap Việt. Đúng, ai mà không đi thi Rap Việt, ai mà không có cơ hội... Thế tại sao không đi từ môn 1? Em đi. À quên rồi, rồi rồi, chị nhớ câu chuyện rồi, sorry.
Em bị... Rồi rồi rồi rồi, quên quên quên, xin lỗi, xin lỗi. Em có cảm ơn 2 lần trước đấy không? Em có nghĩ là nếu không trước 2 lần đấy thì em sẽ không tỏ sáng như lần 3 không? Lúc mà cắt mùa 1, em tự tin lắm.
Em tự tin xong rồi đúng là em đang chờ casting. Có một cái bạn đứng kia bên. Bạn thấy em. Lúc đó em cũng hòm hòm. Chứ không biết.
Gết nang nè, gết nang. Xong rồi bạn ấy bỏ vai em. Bạn ấy kêu, oh hello, hello bro. Bạn ấy kêu, oh chào ông. Tui đến đây casting vì ông.
Cái em kêu, thank you. Cái mình bị tự tin. Bị tự tin hả? Mình bị tự tin. Em đọc, lúc mà chuẩn bị thì cũng...
Em nhớ là em chuẩn bị cũng rất là kỹ. Đọc, còn cho anh em nghe nữa, Hiếu nữa, anh Bô nữa nghe. Đâu rồi đó, đâu rồi đó. Mấy đứa đấy cũng là thạch lòng lắm. Chắc là bạn động viên mình.
Lúc đó em nhớ là anh T, anh Rammstein và anh Tuliper. Cũng cứng quá. Đứng lên là rén rồi chị ạ. Mà mình cũng mang cái sự tự tin đó lên. Mình đọc khoảng 4 câu rồi mình đi xuống luôn.
Tiếng Anh hơi nhiều. Mình lại biết tiếng Anh hơi nhiều. Mình đọc Japping. Rồi Japping cái đi xuống luôn. Thế thôi cái là một lần một.
Ê nhưng mà cũng có những cái cảm giác mà lên phát thấy nó không được luôn đúng không? Có vẻ nó hơi... Nó phải là như thế. Nó phải là như thế. Mày phải rớt.
Mày không đạo đơn. Mày hư chương trình tao hết. Kiểu vậy. Mà đúng là mùa 1, mùa 1, mùa 2 thì toàn những nhân vật rất là khủng khiếp. Mình cái mình mới nhìn lại mình thấy ồn.
Mình cũng... Không đúng là có cái biểu đồ gì đó. Chị biết không? Cái biểu đồ gì mà mình mới biết một cái gì đó. Xong rồi mình làm nhiều vấn đề.
Còn một cái biểu đồ nữa chị cực kỳ thích luôn và chị rất hay nói trong chương trình này luôn. Đấy là... não mình nó có một cái... một cái quy... quy luật là hồi về trung bình.
Hồi về trung bình hả? Tức là mình thấy cao vút rồi mà đúng không? Sau đấy mình lại thấy rất thấp. Thì mình sẽ không biết là thế. Có nhiều người tự cao ở cái điểm rất là cao.
Là tưởng là xịn, rất là vận động viên nhé. Hành tinh rất cao. Xịn, đây chính là tôi đúng không? Hoặc là một người vận động viên kiểu một phát thấy kiểu fail. Dạ.
Thì chết rồi tự ti. Đây là tôi à. Nhưng phải đợi đến thanh gian nó mới cần cái sự dẻo dai. Đợi lần thứ 3. Nó là hồi về trung bình tức là nó là điểm cao nhất cộng với điểm thấp nhất chia đôi thì mới là đây là phong độ này.
Thế lúc đấy là điểm tưởng là mình cao đúng không? Đúng rồi, tưởng là mình cao. Thế rồi làm sao? Lên lần thứ 2 là như thế nào? Lần thứ 2 thì...
Nhưng mà một năm lận á, là trong cái một năm đấy là em nghĩ gì, làm gì? Em nghĩ là em phải đi làm. Ngày lúc sáu em phải đi làm văn phòng, nên là làm cái này. Rất là khó nghĩ. Mà cùng lúc đó là em đi dạy giáo sư.
Em đi dạy cho mấy bé tiếng Anh và báo bà. Lớp mấy, khoảng lớp mấy? Không, các em bé lớp mấy? Một bé lớp 3, một bé lớp 4. Nó như trong trẻ đấy hả?
Dạ, và một bé lớp 6. Hai nữ, một nam. Hai nhà kế bên.
Làm nhau ở đây là hai nữ. Em dạy xong rồi thấy dạy ok. Dạy coi chị luôn. Mà dạy, dạy rất mệt. Mà lương thấp.
Thấp mà mình bị nhiệt huyết quá so với lương. Mới lương bao nhiêu? Lương một người, một bé là 800.000. Là dạy 12 buổi. là 1 tháng...
Chưa được 3 triệu á? Chưa được 3 triệu. 2 triệu 3 vậy? Ừ. 3 người 2 triệu 3.
Tức là đáng lẽ là thời gian đấy, 1 thằng bé ở đây là phải 1 triệu rưỡi. Người này là phải 1 triệu rưỡi luôn. Không có cách nữa, còn 800, 2 triệu rưỡi. Xong em rap thì em đi với Hiếu thì có nhiều tiền hơn thật. Nhiều tiền hơn mà không nhiều lắm nè.
Ừ, Hiếu nó kể là cái gì, chia chia còn phải bù tiền đi đâu diễn xa xa. Cái gì mà CV em apply vào công ty, em đều không đi phỏng vấn hết. Mình tập trung vô một cái thôi, coi tới đâu. Thì đó thì trong một cái năm đó, lúc đấy em đang ghi dạy trong giữa hai cái lần ra Việt à? Ừ, ghi dạy vẫn ít rồi, mình cũng...
Nhưng mà em có luôn biết là cái lần trượt của lần 1 em biết là em kiểu diễn về thi lần 2 không? Có. Thế hả? Lúc nào cũng phải đấy. Lúc nào cũng có cơ hội là phải làm, phải đi.
Cho làm bằng được à? Tức là em... Đúng rồi. Nhưng lúc đấy là em, bởi vì em tin là rap Việt sẽ là một cái cơ hội. Hay là chỉ vì em không chịu được cái việc em trượt?
Cơ hội chứ. Chứ trượt thì trượt hoài. Thế hả? Với lại cũng nó là những cái thất bại đầu tiên của mình. Nó kiểu nó cũng thất tỉnh mình nhiều.
Thật ra là từ nhỏ tới giờ em làm cái gì em cũng chưa thất bại lắm. Ngay cả thi, thi lúc nào cũng là... là cái này, là cái này. Con nhà người ta mà, học rồi mà. Không à, không à.
Kiểu thế. Mình muốn cái gì là mình lúc nào cũng đạt được hết. Cho nên là sẽ hơi cay và phải đi lại. Và mình nghĩ là mình rất là hay so với những người mình được đậu. Lúc nãy nghĩ thế mà lúc đó cũng hơi láo vậy.
Thiệt ra là ego của rapper lúc nãy thì lúc nào cũng thế. Theo em là cái lần trượt của lần thứ 2 ấy. Nó có giống với sự trượt của lần 1 không? Ừm, cũng rất kinh nghiệm. Chắc mọi người cũng biết mình, nhưng mà mọi người cũng coi là lần này là như thế nào.
Xong rồi lúc đấy là mình bị... Lúc đầu thì rất là tự tin nhưng mà lúc sau thì lại... Mình bị humble. Mình bị humble bởi nhiều... nhiều cái lắm chị ạ.
Lúc đó rất là nhiều cái. Cho nên là... Cũng chưa có lúc. Nhưng mà mình nghĩ là chắc mình không có duyên với mấy cái này. Thôi mình cứ làm nhạc bình thường.
Xong rồi mình đợi thời hoặc là vận mê gì đó tới thôi. Em cứ cố gắng làm. Đi làm dành dụng, kiếm tiền là quay MV. Và lần thứ 3 thì nó... cái sự chờ đợi của đến lần thứ 3 á. Nó nhanh hay là lâu hơn cái lần đầu tiên đến lần thứ 2?
Sự chờ đợi hả? Nó cũng là điều những cái khoảng cách là một năm. Như một năm từ lúc em trượt ra Việt mùa một rồi đến mùa hai. Dạ. Cái năm mà em đã làm nhạc nhiều rồi ấy thì nó nhanh hay nó chậm?
Ít ra mình cũng, mình ít hấp. Em, lúc đó mình bị, mình phải làm việc với mình, process. Rất là nhiều ngày đêm như vậy. Process là, em bị nghỉ nhiều, nghỉ rất nhiều. những thứ không cần thiết.
Nhưng rap Việt thì mình là ai? Hoặc cái kiểu nhạc của mình là kiểu gì? Nó tiếp cận được nhiều người không? Hướng đi của mình như thế nào? Cứ bị điên, bị stress.
Mình cũng ý thức được là nhạc của mình với cái gu này, với kiểu này, nó không phải đại chúng. Lối chơi, lối chơi. Đúng rồi, nó không phải đại chúng. Và mình sẽ làm tới bao giờ để mà được các nhà biết đến hay là có thể kiếm lại tiền. Từ việc mình solo, chứ mình không có đi diễn với Hiếu nữa.
Tại vì trước đó là anh đi diễn với Hiếu. Cũng, em nghĩ là nếu mà vậy thì mình phải chỉ có kiên trì thôi. Phải giữ consistency. Phải như vậy hoài. Mà mình cứ phải như vậy hoài.
Nếu mà không có rất việc. Không, chị thích cái chữ làm việc với bản thân mình lắm đấy. Tiếng Anh đó. Work on... Không, nhưng mà ý chị là...
Chị nghĩ là khi mà cuộc sống nó càng nhanh ấy, cái khả năng mà quay lại với bản thân. Như lứa của chị là phải học, mất nhiều năm mình đi. Nên là chị nghĩ là nó có một cái danh giới khá hay giữa việc là mình là người làm hài lòng người khác hay là mình biết cách làm việc bản thân. Thực ra một người mà biết cách làm việc với bản thân ấy, không phải lo lắng về việc là có hài lòng người khác hay không đâu. Bởi vì mình cũng, mình giữ được cái core của mình ấy.
Hay quá. Nên là việc em suy nghĩ nhiều thì ở cái tuổi của em và các cái... Nên nó cũng khá là hợp lý, đúng không? Chị có nghĩ một cái chữ khi em nhắc đến bóng đá. Chị đọc một câu là có hai từ là từ chiến thuật và chiến lược.
Có chiến lược mà không có chiến thuật thì còn lâu mới thành công. Đúng không? Có một cái vision của tôi như thế này, tôi muốn trở thành như thế này. Nhưng không có một cái kế hoạch cụ thể để biến cái... Cái tầm nhìn đấy thành hiện thực thì rất là lâu mới thành công.
Nhưng mà có chiến thuật mà không có chiến lược thì cầm check là thất bại. Tức là chỉ nghĩ được nhỏ, chỉ nghĩ được là tôi muốn đỗ ra Việt mà không biết là ok, đỗ ra Việt xong thì tôi trở thành ai thì nó sẽ còn thất bại dễ hơn. Thì trong trường hợp của em, sau khi cái trạng đường mấy bác về xong có vẻ như vừa có chiến lược vừa có chiến thuật Có vẻ như hả chị? Không luôn? Không.
Mọi thứ nó đơn giẻ hơn gì nhỉ? Nó rất là đơn giẻ. Mình nghĩ đó là cơ hội của mình. Thì mình phải nắm lấy. Dễ hơn.
Và mình làm mọi thứ hết sức. Thì nó trả về cho mình được cái gì thì nó trả. Những đấy là chính quả. Đó là chiến thuật hả? Vậy là chiến thuật của em là không có chiến thuật.
Đúng rồi, tình tả là như thế. Thế chiến thuật của em là sự chăm chỉ, sự khen trì và cứ cố gắng hết sức. Đúng không? Đấy là một kiểu chiến thuật mà. Tại vì sẽ có những kiểu chiến thuật là có mối quan hệ này.
Đúng không? Có kiểu chiến thuật long vong. Nhưng mà chiến lược ở đây là... Lúc đấy em đã biết là em sẽ trở thành kiểu nghệ sĩ như thế nào chưa? Chưa.
Cho tới khi em tham gia nhà xe hàng. Mình nghĩ là mình cứ rap thôi mà Và mình cũng nghĩ là mình vào đấy sẽ lót đường cho một vài... Em nghĩ như vậy luôn True Ít nói Không giải trí Mặt, mũi thì tối Rút rè Chỉ có rap thôi Cà nhật cà nhật cà nhật Nhưng mà kiểu như là cũng may mắn mà Vào đấy thì gặp những con người khác. Họ cởi mở với mình. Nên mình cũng mở ra thôi.
Nó thành con người của mình. Mọi người có thể thấy. Và lúc đó thì mình thành con người của mình ở trên camera. Là vậy thì nó là vậy. Em ở ngoài em cũng như vậy.
Thế sau mình đến anh trai Say Hi thì tất nhiên là cái con đường Vá Việt nó cũng đã giúp em tham gia vào anh trai C2. Cái thành công của anh trai C2 có bất ngờ về em không? Em được gọi đi casting, nhưng mà mình cũng không có... mình cũng không biết show này trước đây nó như thế nào, mua lại từ ai hay là nó xảy ra như thế nào cả, và nó cách cơ chế hoạt động hay là lột chơi như thế nào, không biết luôn, em không biết gì hết. Bây giờ có một chương trình có cả nghệ sĩ nổi tiếng, có cả những nghệ sĩ mới.
Ok, vậy thôi chắc... Sơn chơi... Như vậy thì... Em chỉ nghĩ là... Được gặp nhiều người Được gặp các anh chị, mình đi học hỏi xong rồi...
Làm cái gì... Mình học được cái gì tốt cho cái công việc của mình Bảo đây là nhảy, rồi đây là... Hát được, phải rap được Phải... Thể hiện cái tôi... Và cá tính nhiều, rất nhiều Nên là cũng...
Sau nhân dân thì mình biết là mình sẽ làm gì, đang làm gì, mình sẽ thể hiện như thế nào.
Chị hay hỏi câu này bởi vì rất là buồn cười chị phỏng vấn những nghệ sĩ rất là nổi tiếng. Và chị phỏng vấn những nghệ sĩ nổi tiếng thế giới, họ vẫn gặp một cái vấn đề là Thế nào là đủ? Và tôi chưa đủ. Chắc là tôi sẽ đủ. Nên là chị có cảm giác như là...
Không biết là cái đấy nó có gặp ở trong móng đá không? Có hả? Tức là cái lúc mà mình chơi thi đấu, mình sợ rằng mình không đủ. Nhưng mà chị nghĩ trong thể thao do cái nhịp nó nhanh. Chỉ cần một cái suy nghĩ là mình không đủ.
là đã thôi rồi, giải tán đi còn gì. Tại vì mình đã một cổ bóng mà mình nghĩ rằng là cái đấy không vào đâu thì là chắc chắn nó không vào rồi. Nên hiểu chị bây giờ, chị đã thay đổi không?
Như nhận em ấy, em thay đổi với chị. Còn chị còn everything. Người ngoài thì sẽ thấy mình đủ. Nhưng mình có thấy mình đủ không thì nó lại là một chuyện khác. Chị đang thấy có lúc đủ, có lúc không?
Lúc mà mình phong độ, tâm trạng tốt, thời tiết đẹp là đủ, ngon. Mà lúc ấy trông kiểu nó tỏa ra ngoài. Thành ra mình mà thấy không đủ, ai cũng nhìn thấy luôn. Nó gọi là kiểu bad hair day, ngay tóc xấu hơn bình thường. Ngủ dậy nó trồng lên.
Này, không muốn ăn. Nào, vẫn phong độ. Nhưng mà kiểu... Em nghĩ là đơn giản là mỗi người có một cái mức độ thoải mái. Mỗi người có một cái mức đó.
Cho nên là mới nói là mỗi người một cuộc sống là vậy. Mỗi người một routine. Cái mức độ thoải mái của mình nó như vậy. Bạn thấy như vậy thì bạn thấy đúng. Cho nên là như một cầu thủ bước ra sân đá banh.
Giống như em đây. Em ra sân 11 đây. Em thấy nó quá lớn. Em bị ngợp luôn. Em không đá được.
Nhưng mà về lại sân 5. Mình là vua của sân 5. Em là vua của Sơn Năng. Em rất tự tình ở Sơn Năng. Mà ra Sơn 11, em không đá được.
Nhưng mà có những người Sơn 11 mới là Sơn của người ta. Và người ta cảm thấy đứng giữa cái chấm. Bác Sê lại quá nhỏ so với người ta. To như một cổ thủ lớn. Tao không thể thể hiện tại được.
Nhưng mà anh trai say hi cũng Sơn 11 phép đấy chứ? Yeah! Đúng, đúng, đúng. Nên so sánh như vậy thì cũng hợp ní. Em thấy...
Nên em hay đứng lùi là phải sao? Không. Em thấy mình... mình chưa đủ. Mình chưa đủ quan trọng.
Tới khi quan trọng là tự mọi người đẩy mình vô. Mình không cần phải ép mình vô giữa. Mà nếu mình cứ đứng đây thôi. Ủa tôi đứng đây thì sao? Tôi vẫn đứng đó mà.
nhưng mà mình chưa đủ quan trọng để người khác đẩy mình vô. Nhưng mà nếu mà mình thực sự quan trọng, tự nhiên là người ta đẩy mình vô mà. Và em có phải là kiểu người chờ đến lúc mình quan trọng hơn không? Em không quan trọng việc đó. Cái việc mình...
Chờ đến lúc quan trọng hơn? Phải cần sự quan trọng của người khác.
Mình cứ làm chuyện mình thôi. Bản thích tôi quan trọng thì bạn làm. Không, tôi không cần. Ngay cả bây giờ luôn, em cũng không cần. Những gì mà em có nói với chị Quang Lý mà em đi diễn có một cái poster mà em đứng trước những anh lớn, em không...
em cảm thấy em xấu hổ. Đổi đi. Em ra đây đứng. Em không thích gì hết. Thì vấn đề lớn nhỏ đâu quan trọng gì hết.
Chị thấy làm được như thế là rất là khó đấy. Và chị thấy thường là các nghệ sĩ... Chị biết có những chuyện bên lề là các nghệ sĩ phải đòi to ở giữa. Và đôi khi nó là cuộc chiến quan trọng nhất. Cũng ít người làm ngược lại.
Nên thứ nhất chị rất mong em giữ được cái tinh thần này. Cái này là do là chị quan sát nhiều lứa nghệ sĩ đúng không? Chị rất là mong cái tinh thần đấy được giữ. Bởi vì mình thấy đủ và mình Mình thấy, nói chung là chị thấy cái đấy nó đẹp hơn là cái việc mà phải tranh chấp một cái, đúng không? Nhiều khi mình làm cái việc gì đấy cũng không hẳn là vì do mình thích cái việc đấy nhưng mà nó đẹp hơn nó.
Mình đá bóng, mình đi đường này, dắt đường này trông nó, trông nó oách hơn những cái khác. Nhưng đến cái nữa là làm sao để làm được việc đấy. Điều gì ở trong em ấy khiến nó giúp em giữ được cái lõi của mình. Tại vì cái ngành này, đúng không? Em cùng phải công nhận với chị đi.
Sự nổi tiếng, ánh sáng sân khấu là một thứ rất gây nghiện. Cái sự hò reo, mặc dù có thể bằng sự tỉnh táo mình biết là lúc này rồi, không biết ngày mai và tháng tới. Nhưng rõ ràng nó gây nghiện. Một người trẻ như em, em giữ bằng cái gì? Nãy chị nói cái chữ gì?
Gốc của em mà không có gốc. Em không có gốc là nghĩ trắng nghĩ đen luôn.
Mình đúng nghĩa là không có gì. Gia đình cũng thế. Và cái kho về gia đình cũng vậy luôn. Mình bắt đầu nhận biết xung quanh, quan sát, hoàn cảnh nhà gia đình như thế nào biến cố như thế nào bắt đầu nhận ra thì lúc đó thì mình nhận ra thì lúc đó là mình mới hiểu được là không phải hiểu nữa mà là mình nhìn được cái đó lúc mà mình sống chỉ với mẹ mình thôi cho nên là nó chỉ là vậy thôi xong rồi mẹ em chỉ làm đúng một chuyện thôi Nhiều thứ cũng khó khăn. Đi bán.
Mẹ em đi bán là ngoài chợ. Rồi câu chuyện Xu Chiêng rất nổi tiếng luôn. Ngoài Xu Chiêng là còn nhiều thứ khác đúng không? Đồ sơ sinh. Tới tối tầm 8-9 giờ về.
Nói đúng một câu. Ráng học. Rồi kiếm tiền. Nuôi lại mẹ chứ giờ đời mẹ chỉ có giờ. Đó anh.
Nhưng mà mẹ em nói một chuyện đó thôi thì... Nó ngắm vào mình, em thấy nó ngắm vào mình. Nó là viên gạch này, nó là cái tế bào này. Nó ngắm vào em. Mẹ em cũng làm đúng một chuyện thôi là...
Em học sinh giỏi. Em học sinh giỏi 12 năm. Bình thường. Chuyện rất bình thường. Thì mình chỉ...
Cho mẹ mình yên tâm là con quậy nhưng mà con học được. Con làm được chuyện đó. Nên là lúc nào học hành, mẹ em cũng rất yên tâm Em học chuyển cấp trường nào, em nói em muốn học trường này Ở đây là trường này thì sao, không biết Mẹ con thấy gần nhà, con muốn học Học luôn Rồi đến cấp 3, muốn học trường này Mẹ hỏi mẹ gì vậy? Mẹ đủ sức để mẹ học không? Tại vì điểm cao Thì để có, em muốn thi đạo Cũng không vấn đề gì Rồi thi đạo kinh tế, ví dụ như vậy đi Mình nghĩ nó rất là lớn Tao làm được hết.
Em làm được hết. Không có gì mà mình không làm được. Quan trọng là mình muốn hay mình không muốn. Thế đó là mình nghĩ là... Thì xúc thân từ những cái chuyện khó khăn này.
Mình hiểu được cái chuyện đó. Mà mình hiểu là cũng không ai mà tân bốc mày cả Không ai nỉnh hót mày hay là giúp đỡ gì nhiều bằng mình hết Mà cái chuyện đó khi mà mình lớn lên thì nó lại như vậy Vậy là mình cũng không quan trọng lắm Mình cũng đâu quan trọng tới trong mắt người ta Thì cái việc center hay là không center Cái gì đó với em? Chị nghĩ thực ra đúng hơn là bởi vì em có một cái động lực rất là rõ ràng. Động lực? Ừ.
Chị nói thế bởi vì chị nuôi con chị một mình, đều con trai. Chị có một em bé. Chị có một trai và một gái. Nhưng mà với em bé đầu tiên thì là chị nuôi một mình. Và con trai chị nói một câu.
Hoặc là cái động lực của em ấy cũng thế. Nó luôn nói với chị là Mẹ cứ yên tâm một ngày con sẽ đi làm để nuôi mẹ. Và con sẽ... Ý là, và chị bây giờ nó rất là nhỏ, nó mười mấy tuổi, nhưng mà chị rất là tin vào cái này. Nên khi một bà mẹ có một cái mối dây liên hệ với con trai, là mình biết là cái điều đấy trở thành động lực của con mình.
Dạ. Nói là, ôi đến một ngày nuôi mẹ. Thôi em cũng hay nói thế. Nhiều khi là thiệt đó. Và khi mình có một động lực đủ lớn thì những cái khác nó chỉ là kiểu viên gạch cho mình tiến đến mục đích này thôi.
Bây giờ mẹ em cảm thấy gì về em? Mẹ em mới có một clip rất viral. Lúc quay clip em ngồi ăn cơm. Rất thích con tôi ăn cơm. Đúng không?
Em cũng bị gai đường ăn nhiều. Nên là mỗi khi về nhà ăn thì mẹ cũng thích cái cảnh đó. Cảnh có thằng con mà nó ăn cơm của mình. Cho nên em nghĩ là She's proud of me. Nhưng có nói không?
Mẹ của em có là người nói ra không? Không. Em với mẹ em giống nhau. Rất ít nói. Tuy nhiên mẹ em cũng Bạch Dương.
Em Bạch Dương. She... Ah, Si Bạch Dương. Si là 31 tháng 3. Em là 5 tháng 4.
Si Bạch Dương. Lại nhà có 2 con mèo. Chỉ có 1 túi mèo luôn. 1975. Em là 1999.
Năm sinh mà âm cũng giống nhau luôn. 19 tháng 2. Nên là em thấy, em reflect mẹ em. Và kiểu như là em chọn sống với mẹ thay vì bố hồi xưa. Thì nó tương đồng.
Em thích cái giá trị của mẹ. Mẹ thấy được chuyện đó. Cho nên là mẹ maybe là yên tâm. Ngay cả chuyện em có về khuya ở nào thì cũng không nói gì hết. Hồi xưa thì nói nhiều, đi đâu, đi khuya, các kiểu.
Nó là công việc. Thế đó là chỉ là công việc của mình.
Em có bị nhiều cái gánh nặng về tiền bạc không? Và bây giờ còn không? Gánh nặng thì em nghĩ ai cũng có. Nhưng mà mình có quan trọng hay không? Em không quan trọng về tiền bạc.
Giống như là trước rấp việc. Không, sau rấp việc. Là mình bị trũng một thời gian. Cũng là cái tập nghỉ nhiên. Cũng là cái tập, ôi tôi phải đi như thế nào nữa.
Nên một khoảng thời gian khủng hoảng của em đi, chị quản lý em mới nói là có một chương trình, anh giới thiệu 2 cách mà em không biết tên, chương trình này. Chắc sắp tới sẽ mời em tham gia. Chương trình có hot như Rappi không?
Mình nghĩ lúc đó em cũng đi diễn, sau Rappi em cũng đi diễn một vài nơi, cũng giành dụng được một số. Ok, vậy thôi, mình còn nhiêu tiền thì mình sẽ tham gia cái chương trình này. Cái nhà em đang ở Mẹ muốn mua nhà khác Mẹ muốn bán cái nhà này Và nó dột, nó nứt Nó đùng một cái là mình phải di chuyển một nơi khác Và em không còn việc sạch mắt Hay quá nhỉ, có thằng con khêu một cái là có nhà mới, xịn quá. Không, ý là bán căn nhà này mà mình cũng phải thêm vào. Đúng rồi, ý chị là sướng như thế.
Có một bà mẹ chị, chị mong đến lúc chị nhéo con, chị dày mắt chị có nhà mới. Thì là mình bổ sung cho câu chuyện là tiền bạc đấy. Thì mình... Ok, con lấy hết tiền con đưa cho mẹ. Mẹ em kêu là đứng tên, hay mẹ con đứng tên.
Mẹ đứng luôn. Và hôm đó là sinh nhật mẹ em. Quá! Quá to đấy! Xe đổi!
Xe đổi! Ok chưa? Có gì gửi lấy hết, còn không vẫn từng mẹ. Chị tự hào lây cho mẹ em luôn đấy! Mưa xuống.
Bão tới, bão tới. Thì xong là mình hết sạch tiền thiệt. Không mua tiền. Và khi mà tham gia Anh Trai Xe 2 thì chi phí hay như thế nào nó... Báo là trả, báo là trả.
Tới bây giờ cũng vậy luôn. Chỉ biết tháng. Ờ vậy đúng không? Ờ ok. Chuyện mình cũng không quá quan trọng lắm.
Mình chỉ nghĩ là miễn là mọi thứ nó rõ ràng thôi. Rõ ràng. Em clear được là ok. Xong. Không vấn đề gì hết.
Em hay tiêu nhiều tiền nhất là việc gì? Em nghĩ là em tiêu nhiều nhất là cái chuyện đi taxi lên trung tâm. Nhà em xa. Nhà em ở quận 12. Mỗi lần lên đây là 250 đi.
Cho nên là lúc nào cũng lên đây là phải ở lại tới tối. Chắn nhạc xe là thứ nhất. Thứ hai là đi khuya thì về nhanh hơn. Và giá thì nó cũng đỡ hơn lúc cao điểm. Tưởng đi một...
Tưởng đi không đi một lèo. Mấy đứa nhà xa xưa mang đủ thứ ở trong cặp. Tưởng người di cư. Nhưng bây giờ thì mọi thứ thoải mái hơn mà đúng không? Bây giờ siêu nổi tiếng rồi mà.
Siêu nổi tiếng hả? Chưa chị ạ. Cũng được được. Cũng hợp hợp. Mới còn năm.
Nhìn thế thôi chứ anh trai C2 là đã 1 năm rồi. Mà bây giờ concert vừa xong. Vẫn còn concert 1 năm sau. Em thấy cũng điên đấy. Chị thấy cũng hay là các cái thuyên trình truyền hình bây giờ họ come up được với những cái concert và nó tiếp tục đi tiếp, đi tiếp.
Nó nuôi được. Nó nuôi talent luôn. Vì là bọn em cũng sẽ có nhiều các cái công việc để làm. Thế còn nếu em tách mình hết ra khỏi Và Việt lẫn anh trai say hi. Thế con đường làm nhạc của em, vừa rồi em ra một bài rất là hay.
Dạ cảm ơn chị. Thực ra chị không phải là người viết nhạc. Dạ. Nhưng mà chị hay nhìn một cái bài nhạc nó như một cái cấu trúc về nó phản ánh cái đầu người viết nhạc này này. Chị viết ngay là ai viết kiểu bản đăng.
Còn mình viết ngay là ai có chút tình toạn. Có chút tình toạn. Lại em là như thế nào? Chị không biết, chị nói rồi đúng không? Còn tự em...
Không, có những người đúng nghĩa là khi một đứa nó học toán Như chị ví dụ như Vũ Cất Tường này Hay là Hoàng Dũng này, người mà học tự nhiên Là chị nhìn cái cấu trúc viết nhạc của nó rất là giống với phương trình toán học Tức là mình sẽ biết là đoạn này nhấn này, đoạn này lỏng ra một chút này Nó có một cái sự là mình tự dẫn, chứ không phải bản năng dẫn mình đi, đúng không? Em là kiểu gì? Đấy là nhận xét của chị còn em Em kiểu gì à? Em bảnh na Chắc là bảnh na Bản năng mình đã thấy. Nhưng mà kiểu như mỗi người có cái bản năng riêng.
Mỗi người có một cái ngữ hay. Vậy là cái text, cái gu cảm nhạc. Thế nào là hay, thế nào là không hay. Ví dụ... Ví dụ Hiếu đi.
Em với Hiếu đi. Khác nhau không? Khác. Khác nhưng mà Hiếu biết em hay ở đâu. Em cũng biết nó hay ở đâu.
Kể từ lúc gặp nhau lần đầu, viết những bài nhập chung, lập nhóm là em biết là nó sẽ nổi tiếng. Nó sẽ... Nó là một cái gì đó. Em nghĩ là... Khủng khiếp.
Đối với em, Hiếu cái giai đoạn Underground rất là khủng khiếp. Tức là nó viết rất hay. Nó viết một cái là em có thể thuộc lyric ngay lập tức. Thằng này... kiểu gì á?
Cũng lạ, rất lạ.
Cái mình viết thì ít người nghe. Không mấy người nghe. Mà những bạn nghe nhạc của em, thằng Hiếu nó nói là nhạc của mày giống như là cho dù học sinh nghe. Mà đúng vậy. Mấy cái bạn nhắn tin cho em.
Dù học sinh, người Việt dù học sinh. Úc, Mỹ gì. Còn nhạc của nó thì nhiều người nghe. Mọi người ở Việt Nam nghe nhiều. Thì nó là sân số 5 hay sân số 11 thôi?
Là sân của nó. Thì nó là sân một kiểu sân khác đúng không? Em nghĩ là phải sân không ta? I don't know. Tại vì chị cũng phỏng vấn Hiếu và Hiếu có nói một cái ý mà chị nhớ đấy là nó có một cái sense là nó luôn biết là cái kiểu này ăn.
Nhưng thỉnh thoảng nó rất là muốn thử một cái kiểu mà nó Có thể không ăn, nhưng mà tôi vẫn muốn thử làm cái này. Khi có một người đã phát triển cảm giác về công chúng thì mình sẽ biết là nếu mình muốn Nhưng nếu mình là người nghệ sĩ thì mình phải thử rất nhiều thứ. Chứ còn một cái kiểu gu của công chúng như thế này nó không thỏa mãn mình. Nên là với nghệ sĩ mới hay bị đặt ra là thì tôi chọn công chúng hay chọn bản thân, đúng không? Thì cái người giỏi nhất là người có cả hai.
Bắt đầu từ cái chuyện là một người nghệ sĩ giỏi là người ta chỉ cần cái nhạc nó phát lên là trong đầu của chị. Ủa, bài này là phải của người này. Cái giọng của người này nè. Kiểu vậy. Nó rất là sự nature của người ta.
Còn em á, em chưa có sự nature của em. Nhưng khi người ta nghe một bài hát thì người ta nhận ra em bởi cái gì nào? Ví dụ một bài nhạc mà em solo. Em thấy em khác với những bài nhạc em đi feat. Em feat với người khác.
Mà thường thì em rất thích feat. Rất thích đi feat. Tại vì bạn làm demo cho tôi. Và tôi xin nút bạn. Em biết là em xin nút mà anh.
Tại vì những cái sound mà mình đặt vô trong đó. Lúc nào nó cũng... Em nghĩ là nó catchy. Chị cũng nghĩ rất nhiều về việc là... việc có những cái chương trình truyền hình.
Nó khiến cho cái văn hóa collab giữa các nghệ sĩ rất là mạnh. Nhưng mà chị hơi nghi ngờ, cái này là giản thiết, là nó có làm cho người nghệ sĩ một lười. Vì là nó là một cái sản phẩm của tập thể. và nó sẽ làm cho nghệ sĩ hơi chật vật trong việc phải tạo ra một cái sản phẩm mới tinh mà chỉ có một mình mình. Nó giống như kiểu mình ăn đồ ăn tiện lợi nhiều rồi, bảo mình bây giờ vào bếp và nấu từ đầu đến cuối nhặt rau rồi bóc hành.
Nó cực hơn rất là nhiều. Em là người trong cuộc, em vừa collab rất là nhiều. Em vừa cũng đã tự sản xuất nấu nướng rồi. Từ trước khi tham gia những cái buổi collab này cho đến sản phẩm mới nhất. Em thấy nó cái nào thì nó vừa với em hơn.
Các em nghĩ là quay về cái chuyện mình có thể làm hài lòng được tất cả các... Làm được cái chuyện này. Từ xưa tới nay nó là như vậy. Giờ mình collab, mình càng muốn mình ở trong cái đoàn collab này. Em làm hài lòng được cái chuyện đó.
Nhưng khi em collab nhiều và cái công sức và cái idea nó bớt bớt trong một cái tập thể, nó có khó cho em để bắt đầu lấy đà lại làm một sản phẩm chung một mình không? Em nghĩ là đối với em thì không. Tại vì đối với người quá tinh tuổi thì nhiều khi là họ có những cái họ mất, họ không dám bước ra cái comfort zone của họ. Nên là họ sẽ safety thôi. Mình đâu có gì để mất đâu.
Mình phải thử chứ. Mà ví dụ em vô tình em hát thì mọi người lại thích cái kiểu vậy. Làm thử, làm thử. Nếu mà không thích thì thôi, không làm nữa. Nhưng mà ít ra thì mình đã làm, mình đã thử rồi.
Thì mình cũng có bằng chứng là tôi đã làm rồi. Cái thời Windowshopper của em, các cái thông tin hay là các cái câu chuyện nó rất là raw, rất là dày, đầy đạn chi tiết. Bây giờ em nổi tiếng hơn, em có bị cái áp lực của việc là Không thể tung ra quá nhiều sự thật không? Ấp lực thì chắc không ấp lực lắm. Tại vì có nhiêu là em trên đó hết rồi.
Cuộc sống, âm nhạc, câu chuyện, gia đình gì đó là chàng lan đại hải. Mình cũng không có gì phải ấp lực. Mình có ấp lực là kiểu... Không có home app lật luôn, kiểu như là mình... Nếu mà mình...
Nhiều người biết đến hơn, thì mình phải... Chọn lọc hơn. Để mình show ra. Mà cái mặt gì đó nó... Có lợi cho người khán giả của mình.
Giống như là bạn... Nói chung là em nghĩ là em biết khán giả... Đang cần cái gì. Thì lúc nào mình cũng xuất hiện đúng lúc. Nên nghệ sĩ có chịu áp lực về việc đời tư bị công khai không?
Có hay bị hỏi không? Có hay bị tò mò và hỏi về chuyện tình yêu không? Không, thường thường là kiểu... Tại vì bạn thì không hoạt động nghệ thuật hay là showbiz gì hết. Thì mà ai mà làm hai người showbiz với nhau?
thì họ public hoặc là họ không thì để cho giữ cái sự privacy thì bình thường. Nhưng mà bạn mình cũng dễ hiểu thôi. Không hoạt động service này. Không làm gì liên quan đến ca sĩ, nghệ thuật gì hết. Bạn có biết áp lực không?
Chắc không. Em cũng chẳng... Cũng không có gì để áp lực nó nhiều hết. Trừ cái chuyện là bán hàng ế thôi. Thì hãy mua, mua mạnh nha.
Nên là ế. Mưa mưa... Mưa mưa ế quá. Ủa bán gì mà ngắn mùa mưa? Vòng cổ.
Vòng cổ mà liên quan trời mưa và trời mặt áo mưa hay cái gì. À không, mặt áo mưa là đất hàng. Mặt áo mưa là đất hàng. Thì kiểu thế. thì bớt dễ hơn là bạn đã không hoạt động thì mình cũng phải chọn lọc để mà mình...
Tại vì cũng rất là phiền. Thì thế, thấy phiền lắm. Thật sự là rất là phiền. Nên chị nói thật với em là mình hay công khai cái lúc mà mình chưa nghĩ là cái sức ảnh hưởng của mình nó nhiều. Tại vì khi mà có sức ảnh hưởng, có sự nổi tiếng thì nó kem theo một tỷ những cái thứ dườm da, phiền muộn.
Xong rồi bụt bụt phát em nổi tiếng rất là nhanh trong một năm gần đây. Thì thôi cũng đã lỡ, mọi người biết hết rồi. Nhưng mà có, bây giờ cái này hỏi hẳn hoài nè. Hẳn hoài hả? Nói vậy chưa hẳn hoài hả chị?
Em có áp lực của cái việc mình đã công khai một cái tình yêu đẹp. Áp lực của việc là mình ngoài, mình là nghệ sĩ, mình ngoài cái việc, mà cái này áp lực chung của nghệ sĩ luôn đó là mình làm nhạc đã phải hay rồi. Mình xuất hiện đã phải con lành rồi đến chuyện tình cảm của mình cũng phải liêm nữa. Liêm. Em luôn thích cố gắng, tới khi không cố gắng được nữa.
Dạy cả nó tệ đi. Mình nhìn thấy là có thể nó không thay đổi được gì nếu mà mình come back. Ví dụ, em cũng đã thấy nhiều cái kiểu đó, quay lại. Bạn mình quay lại, quay lại, quay lại, quay lại. Cuối cùng là pattern vẫn là như vậy.
Ủa tại sao không end luôn đi? Mình nếu mà mình như vậy đi, nếu mà chuyện của mình như thế. Thì em muốn thử. Em là một người muốn thử. Giờ thử đi.
Quá tầm bảo bằng. Quá tầm bảo bằng. Thì trong tình yêu em là một người thích fix. Như em nói cái lõi. Mình đã yêu cái đó và sau này thỉnh thống quên cái đấy.
Mình bị nhiều thứ phủ lên. Những chuyện phải fix. Những chuyện đắp vào. Nhưng mà chị luôn nghĩ tình yêu nó là hai cái người đấy dù họ nổi tiếng hay không nổi tiếng dù họ đã gặp phải những chuyện gì thì lúc đầu mình đã yêu vì cái đấy mà. Vì cái con người đấy, vì cái kiểu tính cách đấy.
Trừ khi là họ thay đổi. Trừ khi là mình thay đổi. Thật ra cái sự thay đổi mà là cái đáng sợ. Chứ còn hai người mà vẫn là những người như vậy. Không nhưng mà ví dụ, ví dụ bình thường, một cặp đôi trưởng thành thì đó là vấn đề.
Nhưng mà những cặp đôi ví dụ như là như em, quen rất từ cấp 3. Thì những vấn đề đấy là những vấn đề... Không, tại vì bọn em đang thay đổi và nó... Cái thay đổi đấy là cái phải chấp nhận đấy nha. Chính em cũng đang thay đổi mà người kia mà không thay đổi chung với cái sự thay đổi của em.
Mà là cái khoảng cách nó sẽ xảy ra. Nó giống như chạy, một người chạy nhanh hơn thì... Em hiểu cái ý của chị ấy. Nó giống như một người chạy. Thực ra là tất cả các mối quan hệ nó là hai người cùng chạy.
Cùng một con đường, cùng một hướng, cùng một vận tốc. Chị là kiểu sẽ chạy chậm lại hay là chị là người kiểu kéo người ta theo? Chị là kiểu chạy luôn hướng khác luôn em.
Tại vì cùng một con đường xong mình chạy nhanh nó rất là mệt nên chỉ rẽ luôn. Để không cần biết chuyện nhanh hay chậm nữa. Mình là kiểu người được build từ những viên gạch, gia đình, sự quyết tâm, anh em, consistency, anything. Khi mà em làm được cái gì đó, em tốt. Em cũng muốn những người xung quanh em get better.
Họ cũng phải, cuộc sống của họ cũng phải thay đổi. Nhưng mà khi mà bạn chọn tôi, bạn không sao. Bạn không sao. Tôi sẽ kéo mình theo. Đấy là cái viên ngạch của em.
Đó là những cái suy nghĩ của em. Không phải là tự nhiên nó có suy nghĩ đó. Rất là nhiều thứ, yếu tố nó tác động. Và mình bỏ một cái ngang motivation của mình, động lực của mình. Những lúc mà mình hết động lực thì lại có động lực khác.
Điên, dopamine lên, adrenaline lên, lại đi tiếp. Cho nên là em rất là thankful, rất là appreciate mấy cái động lực vô hình của em.
Em cũng già trước tuổi nè, đúng không? Em cũng già trước tuổi hả? Yeah! Also, tâm hồn dạy cõi. Em 99 nhưng mà người ta kêu em 95 không?
Câu đầy cũ nhưng mà vẫn hỏi nha. Em hình dung 10 năm nữa em đang làm gì ở đâu với ai? Trời ơi! Không biết chứ. Nghe cái chuyện 1 năm trước em tưởng tượng nhưng mà không tưởng tượng được.
Em nghĩ là Lo xa thì mình có lo xa. Tại vì mình nghĩ nhiều á. Nên là mình cứ tưởng tượng những viễn cảnh đó. Xong rồi mình mới phát hiện ra là... Mọi thứ nó xảy ra nó không giống vậy.
Tức là em không giỏi nói nha. Em không giỏi kiểu nói sung, trôi chảy như chị. Chị không có kinh nghiệm chị. Em phải lấy ví dụ là chị cơ. Tại vì em theo dõi chị.
Phải theo dõi không ta? Vô tình, nhưng mà lúc nào chị cũng... DJ, Giang... Không sao, được rồi, được rồi. Hồi em còn bé thì...
Hồi em còn bé, bằng tivi. Tivi, yeah. Hà mà Sip coi cũng nhiều. Em coi cũng nhiều người... Nếu nhiều người đảm thích thì em coi.
Có tập gì ta? Tập của Bạch Tuyết. Em thích tập đó. Tập đó xuất hiện trong cái giai đoạn mà em... Làm việc với bản thân ấy.
Giờ này anh cho anh cái Trash của em. Ngoài xưa em xài Trash, nhưng mà giờ em xóa. Thôi thôi thôi thôi. Thì lúc giai đoạn đó là em có share tập đó lên. Mà mỗi ngày là một cái status.
Để mình làm cho bản thân mình. Vậy thôi. Ai đọc được thì đọc. Không quan tâm người khác coi hay là gì hết. Mình cứ ghi ghi ghi, cũng không comment, cũng không rep ai.
Nguyên cái hành trình của em, em rất là thấy nó kỳ diệu. Lúc bắt đầu tui cũng không có gì hết. Nếu bạn có gì hơn tôi Bạn cũng làm được Tôi làm được thì bạn cũng làm được Em nghĩ em là một cái ví dụ điển hình Typical luôn Mẫu luôn Cho cái chuyện đó luôn Bạn chỉ cần tin Cái việc của mình là Và hết sức là hết sức Còn những cái chuyện còn lại thì nó là Bạn làm 99% rồi Ui hết sức rồi Còn may mắn nữa. Một phần trăm còn lại. Yeah, go with the flow.
Just do it. Chị suy nghĩ rằng đôi khi cái động lực của mình nó là những người gần nhất với mình. Nhưng khi mình... Cái này bởi vì em đã nhắc đến chị thì chị cũng... Thực ra chị cũng có một cái ước mơ giống như em.
Dạ. Mình muốn trở thành một người truyền cảm hứng. Mình nghĩ là mình phải đóng góp một cái gì đấy với một cái mục đích mà nó lớn hơn bản thân mình. Nhưng bắt đầu thì nó đến từ cái việc là những người gần mình trước. Nhưng sau rồi thì mình hiểu là nó sẽ phải rộng hơn.
Thì em cũng đang làm được đấy rồi. Nên là thôi, chúc cho vững bước. Yes, thank you chị. Nói chung rất là thực tế. Rất là ý nghĩa.
Và cũng không muốn phải đặc cường hay là... Nhưng mà chị ở đây, sau cái buổi nói chuyện này, chị chỉ muốn nói là chị công nhận cái hành trình của em. Chị nhìn thấy cái hành trình của em. Mà chị nghĩ là thôi, cứ cố, cứ bước tiếp thôi. Nếu ngày mai lên Hoàng Đạo, không biết ngày trở về.
Khi đi, chị mang theo một cuốn sách.
Bị kiếm sinh tồn đấy, Hoàng Đạo. À thế hả? Kiếm người để anh? Không biết có có đó không? Không biết.
Có. Có hả? Vậy chắc vậy đi. Không, em cũng nghĩ tới câu hỏi này. Actually, em không phải là một người đọc quá nhiều sách.
Giống chị.
Em nói một cái câu như thế là nó sai ngữ pháp lắm. Em không phải là một người đọc nhiều sách giống chị. Nó giống như các anh đã từng... Thôi. Thật ra là không đọc nhiều sách.
Ok. Không như chị. Nhưng mà cái chuyện mà không đọc nhiều sách... Bởi những người yêu đọc sách. Hơi stress.
Nên nhưng mà... Không nhưng bây giờ khó đọc sách lắm em. Thế à? Hồi xưa em đã từng mua Kindle để em giả dạng một cuốn sách. Em sẽ lạc nó real, nhìn nó real.
Thế nhưng mà... Không biết nữa em bị, không biết có bị ADHD không nha. Em không nhận em ADHD. Chị hơi sợ lệ. Hơi hơi.
Tức là mình đang làm cái này mà mình làm chuyện khác. Mình lo chuyện khác thì mình đi mình làm. Thực tế em ạ. ít là mình bị lo ra. Cho nên là đã từng chìm 2-3 ngày đọc một cuốn sách.
Rất là thích cái cảm giác đó, rất là thích. Mà là như mình đọc coi phim, tới khúc này rồi phải là Netflix đúng không? Phải nhấn Next liền tập tiếp theo. Em rất là thích cái cảm giác đó. Thật ra nó đơn giản là cái việc là giống kiểu bình thường mình là một người lái xe trên một con đường này.
Còn người tăng động giảm chú ý là họ có rất nhiều con đường. và mình đang lái xe cái làn này, mình nhảy sang làn này. Và nó hơi khó để cho mình nhớ, để quay lại cái làn này. Thế thôi, nó cũng là một người mà thực ra anh kiểu, nếu biết tận dụng thì rất là ổn anh. Yes.
Cho nên là em không bị không focus được vô cái chuyện đọc sách. Thế cuối cùng thì cảm hứng của em nó đến từ đâu? Những cái material, những cái nguyên liệu để viết lách á? Nó đến từ, em nghĩ là thứ nhất là trí tưởng tượng của em. Thứ hai là mọi chuyện xung quanh.
Cảm hứng. Nhưng mà em có, em có một cái năng lực là em chọn sách hay. Em không đọc nhưng mà em thích cuốn sách đó và em đưa mọi người đọc thì mọi người thấy hay. Sẽ để bài khác đi tí nhá. Em lên hoang đả mà phải bán một cuốn sách.
Em sẽ chọn quyến gì để bán? Em nghĩ là khi mà sinh tồn. Lại sinh tồn? Cần nước. Đúng không?
Đói thì có thể đói 7 ngày. Nhưng mà không thể thiếu nước 3 ngày. Bí kiếp lọc nước từ miệng.
Sợ. Đến đoạn 1 con chim mấy tuổi thôi. Thôi, đóng lại chương trình nha. Đã hỏi xong câu. Hết rồi.
Hết rồi. Đã trải qua một cuộc trò chuyện dài. Không, thật ra là... Để nói xíu. Này, nhưng mà chị rất thích những người nghi lâu nha.
Không nghĩ lâu thật. Nhưng mà chị rất thích người kiểu nghĩ lâu nói. Em biết cái tập là em coi những khách mời trước á. Rồi chị hỏi gì em bâu lại. Em trả lời.
Em trả lời xong cái em play để coi người ta trả lời sao. Còn những người cái đầu họ như vậy thì họ trả lời như thế này. Họ trả lời hay quá. Khi mà mình thấy mình non cản quá. Mình thấy mình yếu quá.
Làm sao để nghĩ được vậy? Làm sao để nghĩ được cái chuyện đó? Cái lòng hồn đã trải qua những gì? Trời... Bro đã trải qua những gì vậy?
Tôi có thể đi một ngày với bạn không? Cô chú làm nghề bao nhiêu năm? Để mà trả lời tự nhiên như vậy? Nói chung là quá khủng khiếp Chứ những người kiểu giáo sư tò mò gì? Tại vì mỗi người mỗi lĩnh vực mà Vì cũng không giỏi lĩnh vực đó, chỉ không biết gì về nó hết Ví dụ vậy?
Ví dụ vậy? Có lộ không anh? Có lộ không em à? Có lộ ra là chị không biết về lĩnh vực đấy à? Thì yeah!
Sao mà mình bác học tới mức thế được? Thì tất nhiên thôi! Thì mình tò mò cái gì? Hay chị tò mò cái core của người ta đúng không? Mình tò mò...
Không chị, em nói một câu mà nó tóm tắt toàn bộ 250 số của Havasup luôn đấy. Đấy là bro, you đã trải qua chuyện gì vậy?
Đúng nhất là vì chị chỉ tò mò là... Ừ. Tại sao người ta đến được đến đây nhỉ? Tại sao họ nghĩ ra cái này nhỉ? Lúc họ nghĩ ra cái...
Cái mà mình không hiểu là này. Thì cái gì diễn ra trong đầu họ? Có những cái người mà em cảm giác là... Thực ra gặp họ trong đời đã là một diễn phúc rồi. Chắc đời mình không có nhiều diễn phúc đến vậy đâu.
Có những cái người mà chị phỏng vấn xong, chị mất mấy ngày để chị... Nó hơi kiểu như kiểu đóng phim mà mình vào cái vai đấy nó sâu quá. Mình ở trong cái cuộc đối thoại đấy nó mất mấy ngày sau không bước ra được. Thậm chí chị cũng không đủ cái sự... Chị sẽ không nghĩ là chị sẽ gặp lại họ nữa hay là phỏng vấn họ nữa.
Hoặc là có những cái câu chuyện mà họ đã chia sẻ quá nhiều đến mức độ mình nghĩ là ok. Mình có thể cứ đóng gói và nói ở đây là được rồi. Tuy nhiên cũng có những câu chuyện mà mình rất là yêu thích.
Mình muốn theo dõi sau 1 năm, 2 năm sau thì họ như thế nào. Nên là có những người quay trở lại trên have a sip. Nhưng mà em là tuyết người nghệ sĩ sẽ chọn khán giả đúng không? Tuyết người nghệ sĩ sẽ chọn khán giả. Tôi nghĩ là em chọn em.
Chọn mình sau đó thì... Khán giả nào là kiểu đó thì họ sẽ tới xem. Em có ước khán giả đông của mình đúng khán giả đúng của mình đông hơn không? Yeah. 8 tỷ người.
Nhưng cái điều khán giả đấy mà đông hơn ấy, nó đòi hỏi rất nhiều thay đổi mà không phải chỉ mỗi em. Đòi hỏi sự thay đổi của em. Rất nhiều sự thay đổi khác mà không phải chỉ ở mỗi em. Em cũng đã nói trên mạng rồi. Không phải nói mà những dòng chữ của em.
Em nói là thời gian thì nó rất là nhanh. Thời gian nó quá nhanh. Cho một cái đời của một người làm nghệ thuật. Giờ tui có thể làm tới già, nó không có bị giới hạn bởi lương hư, nhà nước hay gì hết. Tui có thể làm tới già nhưng mà cái cuộc đời đỉnh cao và cái cuộc đời mà sáng tạo, cái đầu cổ sáng tạo nổi thì nó rất là ngán.
Em chỉ làm những điều mà em thích thôi. Tui đang rất mất thời gian và tui đã tìm được cái Cái chìa khóa để tôi làm được cái chuyện tôi thích rồi. Sao bạn không cho tôi làm những gì tôi thích? Bạn thích chuyện đó. Bạn cứ tiếp tục ủng hộ họ, ủng hộ họ là nghe.
Còn nếu mà tới một độ tuổi mà bạn thích nhạc bolero hơn, bạn già hơn, thì yeah, you just go. People come, people go mà. Em cũng không force ai như thế nào. Thì mình là mình. Mình đã từng là people pleaser, thì bây giờ là mình pleaser.
Mình phải làm hai lòng mình. bạn mình dĩ nhiên là 8 tỷ người những người nào mình thích kiểu của mình dĩ nhiên là mỗi người làm một ý nữa mình cũng không có ý là cũng cái ý này nó basic đúng không mình không thể hàm hài lòng được quá nhiều người nếu là bạn hiểu tôi là chuyện của bạn nhưng mà tôi rất là muốn hiểu bạn cho nên là gặp ai cũng có thể nói chuyện được cỡ nào cũng nói chuyện được Tất cả những cái gì mình nói ngay hôm nay, nó chỉ đúng ở ngay cái thời điểm này. Đúng, đúng, đúng. Cho nên là bây giờ, nghĩ gì nói đó. Mình thế nào thì mình nói vậy.
Giờ một năm sau, mình nói khác. Khán giả mới thấy mình khác. Ủa sao hồi xưa mình nói vậy mà mình... No. Tao đã có thêm rất là nhiều viên ngạch ở trong mình rồi.
Nhà đã có thể chưa xây như mình. Yeah. Tui đang xây nhà ở trong tui. Tại sao không được phép như vậy đúng không? Những người hiểu chuyện đó thì họ sẽ ok.
Còn những ai chưa hiểu thì bạn xây nhà của bạn đi. Bạn sẽ hiểu. In the future thì yeah. Không nói gì. Nãy giờ cũng không nói gì về in the future.
5, 10 năm em cũng không có câu trả lời cho chị. Nhưng mà trên con đường đó thì biết là mình đang làm gì thôi. Em có phải kiểu người sẽ đi theo đường này lâu dài bằng việc làm nghệ sĩ không? Hay là em sẽ có một cái vốn mà sau đó làm việc khác. Tự nhiên là mình làm thì đang làm thì cái gì giỏi nhất và cái nào nó ổn định nhất thì mình sẽ làm.
Và những cái mà khác thì mé mé thì maybe là mình có thể thử chịu. Giống như là cách em thử nhạc, các dòng nhạc khác nhau vậy. Cái tính nó là nó như vậy. Nó không có thể đổi được. Mà khi mà bước qua những cái Cái hành trình khác thì dĩ nhiên nó cũng sẽ là tựa con số 0 Mà mình lúc đó nghĩ là cái đầu mình lúc đó nó còn sự quyết tâm như là hồi mà mình không có gì hay không Kiểu như là mình lớn rồi thì mình nhiều cái để mất hơn, cái dụ vậy đó Mình nói là mình không có gì để mất thì không đúng Mình làm gì mà thất bại thì người ta sẽ nói thì hiện làm gì cũng phải có sự trang bị Khi mà em thấy mình thích cái ngưỡng thầy của em, em làm một công việc khác em thấy đẹp với cái ngưỡng đó.
Em sẽ làm. Em sẽ mài kiếm tới cái ngưỡng đó. Nhưng mà em có quan tâm đến việc tâm huyết thì nó dựa vào độ dài mình làm không? Em đã người làm lâu. Nếu mà người đó...
Không đỉnh cao cũng không sao. Mẹ em đã làm lâu. Dạ. Đã làm là nể rồi, đúng không? Đã làm là nể rồi.
Mà người ta đã không đỉnh cao, tức là mình không kiếm được nhiều tiền tới cái mức mà mình bigger, mình lớn, tên tuổi. Mà mình vẫn làm. Quá khủng khiếp. Em hỏi một câu thoải mái, thật hấp của em là? Hấp của em?
Câu bình thường. Chỉ thấy chị dạy con có tốt không? Em biết cái cảm giác, em chơi game không?
Nhưng em biết cái concept là khi chơi game, nếu mình chết một mạng, mình vẫn còn mạng nữa không? Tức là mình được chơi lại, nếu mà game over mình được chơi lại đúng không? Có con nó giống như vậy. Được chơi lại các cuộc đời của mình, nhưng mà làm tốt hơn. Nếu em là mẹ em, em có dạy điều gì khác đi không?
Và em có làm điều gì lại không?
Em cũng thắc mắc là em làm bố thì em sẽ như thế nào Tại vì từ nhỏ đến lớn Mẹ mình chỉ nói một câu như vậy Và mình nhận ra và mình tự mình hành xử Thì thằng nhóc hay là thằng con bé mà mình sinh ra nó có như vậy không Khó Mình thế thì mình phải nói như thế nào với nó Mình không thể nói một câu như thời đại này nói với nó câu này Không work thì cái cuộc đời nó còn... nghe già quá ha, nghe cuộc đời già nhưng mà thiệt ra cuộc đời nó còn rất là dài, nó quá dài để mình học tiếp thì mỗi lúc, mỗi cái chặng giống như hiện tại mình rút ra được cái gì, kết được cái gì thì mình end rồi đó rồi vô tui nhận ra được, lúc này thì tui nhận ra được cái này, lúc này tui nhận ra được cái kia mà tương lai thì tui không biết tui nghĩ thế nào hết nhưng mà let's see chỉ có cái khoảnh khắc nào mà... quay xong hết rồi chỉ vừa bước ra khỏi cái cửa này Có một câu hỏi rất hay thiệt là... Rất nhiều. Rất nhiều.
Giá nhừ đúng không? Bực vai luôn. Có một cái hiệu ứng cho cái chuyện đó. Em quên tên rồi. Em cũng vậy luôn.
Chị biết tên. Đúng rồi đúng rồi. Nó là Door Effect. Cho nên là... Em mà bước ra đây...
Em rewind lại mấy câu hỏi của chị. Lúc đó mà mình trả lời em dễ thiệt. Em đang câu giờ để em nhớ em trả lời lại cái câu nào. Nếu mà em bước ra cửa này em sẽ trả lời hay hơn. Hay lúc đó em sẽ...
Thế giờ em muốn bước ra xong em quay lại không? Để em nhớ em trả lời hay chưa. Em bước ra liền cho chị. Em quay lại mà em không trả lời hay được. Là chị lấy lại câu cũ.
Nhưng em sau đây em ra nhạc sẽ kiểu gì? Có rồi nhưng mà không biết Không nói hay gì? Dạ không nói, những khán giả sẽ thấy thú vị thôi Mất khi chia sẻ dự định cá nhân á Tôi không biết tôi làm sao đâu, cứ theo dõi thôi Bạn thích thì bạn nói lại Bạn không thì bạn có thể nghe nhạc nhiều hơn Sao mọi người thất vọng à? Sao mọi người kỳ vọng à? Hay chỉ là không thích thôi?
Người có quyền kỳ vọng Nhưng mà em vẫn cứ là em Và dĩ nhiên là có lúc mình sẽ... Bạn kỳ vọng mình rap nhiều Mà nãy em hát Bạn kỳ vọng, thôi, em rap hết 2 vài hát đi Em sẽ rap Em sợ hết tất cả Không nói thiệt, con người nè Nó bình bì tự nhiên quá trên camera rồi Đời sống của mình luôn rồi Mình chỉ còn mỗi âm nhạc là cái sự thú vị nhất của em Em chưa khai thác nó hết đâu Thì mình nghĩ là Liệu thú vị của em ở âm nhạc và bạn cũng sẽ không biết là tôi làm gì hết. Thế thì bao giờ? Sột. Đã quay MV rồi.
Sột, sột, sột. Nhiều khi giờ thì chị đang tập này lên là em ra rồi. Ai biết đâu. Nhưng em biết. Chỉ có chị không biết thôi nhưng mà em biết.
Yeah. Cho nên là yeah. Không, hy vọng em thấy... thấy vui. Mình cũng...
Rất là hy vọng, hồi xưa coi rất là hy vọng một lần là được lên đây ngồi nói chuyện với chị. Mình nghĩ là không biết khi nào thôi. Mình nghĩ là thời điểm tới thì nó đã tới. Ngồi thì ngồi, uống thì uống, thoải mái. Hy vọng lên hình không bị đen.
Hôm nay ảnh sáng nó hơi to. Rồi, được rồi. Chương trình này đã kết thúc. Chúng ta vừa gặp Khang. Lần đầu tiên trò chuyện, nhưng mà mình cũng nghĩ đây là một cái...
Lần đầu tiên trò chuyện trên sóng của Havasup. Sẽ có nhiều thứ mình sẽ còn phải nghĩ tiếp sau khi cuộc trò chuyện này kết thúc. Và như thường lệ, đây là một gánh mời mà mình hy vọng là trong thời gian tới thì thuộc vào cột mốc của anh ta chúng ta có thể gặp lại để chia sẻ những câu chuyện của tương lai. Lúc đấy.
Xin chào và hẹn gặp lại. Good night.
Guest: HURRYKNG (Henry Khang)
Host: Thy Minh
Date: July 4, 2025
This episode of Have A Sip welcomes rapper HURRYKNG (Henry Khang) for a candid, thoughtful, and often humorous conversation. The themes revolve around personal growth, resilience, the journey from underground artistry to mainstream attention, balancing core values with public expectation, and the meaning of "choosing your own field to play." Through light-hearted banter and deep dives into both creative processes and personal life, Henry shares what grounds him and how he views success, recognition, and personal motivation.
"Cái thức uống này nó chỉ là... một cái gia vị của em mà core của em thì em chỉ uống nước suối"
"Nước suối là core, còn mấy cái khác là gia vị."
"Em sẽ phải gồng khá là nhiều. Em sẽ phải trong một số trường hợp không làm mình."
"Nó là hồi về trung bình… điểm cao nhất cộng thấp nhất chia đôi thì mới là phong độ." ([17:26], Thy Minh)
“Nó ngấm vào mình… mẹ em cũng làm đúng một chuyện thôi là em học sinh giỏi. Bình thường.”
"Em ra sân 11 đây. Em thấy nó quá lớn... Nhưng mà về lại sân 5. Mình là vua của sân 5."
[42:58 – 48:12] So sánh phong cách sáng tác cá nhân và collab – Henry chọn bản năng, cá tính làm trung tâm, song không ngại thử những cái mới.
"Mỗi người có một cái sân của mình để ‘đá’."
[64:55]
"Chọn mình sau đó thì… Khán giả nào là kiểu đó thì họ sẽ tới xem."
[32:26] Bản lĩnh giữ mình giữa sức hấp dẫn của ánh đèn sân khấu:
“Em không có gốc… Mình đúng nghĩa là không có gì.”
[38:23] Không đặt nặng tiền bạc mà xem đó là phương tiện để phục vụ mục tiêu lớn hơn.
Cởi mở, khiêm tốn nhưng tự hào; trầm lắng ở các đoạn chia sẻ về gia đình và động lực sống, xen lẫn tính nghệ sĩ. Không khoe khoang mà chân thật, reflective, đôi lúc hài hước, rất giàu chiều sâu cá nhân.
End of Summary