
Hosted by Lê Hồng Hiệp · VI

Mỹ đã nối lại các cuộc tấn công nhằm vào Iran. Bản ghi nhớ thỏa thuận mà Tehran và Washington đạt được vào tháng trước tại Thụy Sĩ, vốn như mành chỉ treo chuông suốt nhiều tuần qua, cuối cùng đã dần sụp đổ. “Tôi nghĩ mọi chuyện đã chấm dứt”, Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu vào ngày 8/7. “Tôi không muốn đàm phán với [Iran] nữa”.Xem thêm.

Quỹ đạo bay của tên lửa là một thông điệp gửi tới Philippines, nhưng vẫn tránh kích động Hàn Quốc.Xem thêm.

Thay vì phải đối mặt với một mặt trận quốc tế thống nhất, Triều Tiên lại được hưởng thứ có lẽ là tài sản chiến lược lớn nhất của mình: một thế giới ngày càng phân mảnh, nơi cạnh tranh giữa các cường quốc từng bước làm xói mòn nền tảng chính trị vốn giúp các lệnh trừng phạt phát huy hiệu quả.Xem thêm.

Hội nghị thượng đỉnh Ankara chỉ trì hoãn việc giải quyết các vấn đề.Xem thêm.

Đầu năm nay, Chính phủ Pháp đã đề xuất “áp đặt mức bảo hộ tương đương với thuế quan chung khoảng 30% đối với hàng hóa từ Trung Quốc”. Mặc dù Đức ban đầu còn do dự, Thủ tướng Friedrich Merz đã phát tín hiệu sẵn sàng hành động trước các hành vi thương mại thiếu công bằng của Bắc Kinh. Tháng trước, tất cả các nhà lãnh đạo EU, ngoại trừ Tây Ban Nha, đã giao cho Ủy ban châu Âu xây dựng các phương án ứng phó.Xem thêm.

Sau các chuyến thăm cấp nhà nước liên tiếp tới Trung Quốc trong tháng 5 của Tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổng thống Nga Vladimir Putin, nhiều nhà bình luận ở Mỹ và châu Âu nhận định rằng các cuộc gặp thượng đỉnh này hầu như không đem lại kết quả thực chất. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Bắc Kinh, điều đó không phải là vấn đề. Điều quan trọng là những hình ảnh được truyền thông nhà nước Trung Quốc phát sóng: giống như các hoàng đế thời xưa, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang tiếp đón những phái đoàn triều cống đến từ các quân chủ quyền lực nhất thế giới. Về mặt biểu tượng, những chuyến thăm này củng cố thông điệp của Bắc Kinh rằng Trung Quốc đã vượt lên trên các đối thủ và một lần nữa trở thành trung tâm của thế giới.Xem thêm.

Hành động trả đũa trên mặt trận ngoại giao của Bắc Kinh vẫn có giới hạn, nhưng những giới hạn đó đang thu hẹp dần.Xem thêm.

Nghịch lý ở chỗ chính cuộc chiến này có thể đã tạo ra một cơ hội để Mỹ và Iran hàn gắn mối quan hệ vốn đã đổ vỡ từ lâu. Lý do là xung đột đã rơi vào thế bế tắc mà không bên nào mong muốn.Xem thêm.

Các nhà phân tích phương Tây từ lâu đã có xu hướng suy diễn quá mức về hành động của Trung Quốc, thường mặc định rằng Bắc Kinh luôn muốn phát đi một thông điệp trong mọi động thái của mình. Xem thêm.

Kyiv cuối cùng cũng đã xây dựng được một học thuyết chiến thắng. Giờ đây, điều họ cần chỉ là thời gian.Xem thêm.