
Loading summary
A
Xin chào! Các bạn đang nghe OnlyNormal Podcast, nông na tiếng Việt là bình thường một cái bất thường. Năm ất tỷ đang đi tới hồi kết, trút lại vào giai đoạn cực kỳ biến động của thị trường tài chính và tiền tể thế giới. Sự trở lại và lợi hại hơn xưa của Vua Vàng và Hoàng Hậu Bạc từ quý 4-2025 đánh dấu tầm nhìn chiến lược của dịch giả Quy Tiên khi anh đi tắt đoán đầu, giới thiệu với bạn đọc cuốn sách Tiền, sự thật về một thứ không có thật cũng như ra liền 5 tiếng podcast về tiền bạc từ tận đầu năm. Và khi dữ liệu Spotify Rapp báo về rằng các thính giả hardcore đã dành tới 53.122 phút của cuộc đời họ trong năm 2025 để nhìn ngẫm nhìn nội dung này, chúng tôi bỗng cảm thấy ngực chàn hy vọng.
Mong rằng các thính giả khôn ngoan của chúng ta đã tận dụng tốt những cảnh báo thảm họa trong podcast để bảo tồn giá trị tích lũy được trong chuỗi ngày ba cọc ba đầm của mình.
Nói đến khôn ngoan, không thể không nhắc đến tiến sĩ Trang, hội trưởng hội người mũ kinh tế Việt Nam, người mà sau podcast tiên đã luôn nhanh nhạy trong việc tự cứu mình. Không chỉ bắt trend và đưa trend vô cùng thành công mỗi khi thị trường kim loại leo thang, tiến sĩ còn chủ động tìm hiểu các cộng cục tài chính thay thế, như đó khẳng định vị thế của mình trong xã hội tinh hoa.
Vị thế này dĩ nhiên có tiền thôi thì chưa mua được. Đeo thêm vài vai chiếc nhẫn Cartier hay khoác chiếc túi hàng hiệu vào có khi còn phạt tác dụng. Người đời lại có cớ mà bảo mình là bể ngoài bóng bẩy, nội dung sờ sải.
Do đó các động thái đánh dấu giai cấp đòi hỏi phải tinh tế hơn thế. Và vì là hội trưởng của Hội Người Mù Kinh tế Việt Nam, Tiến sĩ Trang cảm thấy mình có sức mạnh chia sẻ những điều mình đã học được với các hội viên. Nên chúng tôi đã mở hẳn cả một subscribe để mọi tiến sĩ chia sẻ. Đó thôi chưa đủ, tiến sĩ yêu cầu thực hiện bình duyệt để trao hẳn lên tàu chiến chủ lực Orly Normal. Anh Quy Tiên đã nép vụ này, với lý do đừng bắt khỉ xem tranh.
Anh Lê Quang và Hải thì quá bận, nên thôi, tôi đồng ý phát hành luôn. Sĩ nhà dối. Vì đây là cơ hội tuyệt vời để không phải bắt vào ngôi làm podcast, mà vẫn được vinh dự đặt một tựa đề đầy dương dáng cho tập mới. Mời các bạn cùng nghe, tinh hoa trong ngoài nhà. Cảnh báo tác dụng phụ.
Sau podcast, tiến sĩ Trang nhìn đâu cũng thấy Jeff Kuhn. Tôi biết là các bạn đang cười, nhưng mà hãy cười mỉm thôi, vì tác dụng phụ này lây rất nhanh qua đường không khí.
Xin chào, các bạn đang nghe ONLYNORMAL PODCAST SELF-HELP phiên bản đặc biệt vượt khóa tự giúp mình để không bị bỏ lại phía sau Là một episode nữa mà giọng đọc mở đầu không phải là host Tuấn Nguyễn Từ sau khi episode tìm mà Vân là làng cạn ca cổ để rút anime làm cho xong Vâng, 6 tháng mới xong một episode Thế nên sau khi episode vừa mới lên sóng Vân đã khăn gói quả mướp đi tận nữa một kỳ nghỉ đông dự kiến kéo dài đâu đó... 6 tháng. Tôi, anh Tiến và Hải đảm bảo nhau, chắc khi nào hết tiền thì cháu sẽ về, không phải lo. Quay lại với episode về tiền, nếu có một điều khiến chúng tôi hối hận, thì đó chính là không đặt tên episode là Vàng, thay vì sổ mẹ sổ cái gì đấy. Bởi nếu tốc độ viral nội dung của Adli mà cũng được hưởng kể tí tốc độ tăng giá phi mẻ của Vàng ở Việt Nam, thì sớm muộn gì, chúng tôi cũng có thể chạy quảng cáo.
Và trong cái không khí hương hợp của thị trường thì chắc nhiều bạn có khi cũng giống tôi, cầm 100.000 trên tay mà ruồn bẩn bạch nên mua đất hay mua vàng, gọi ngân hàng hay là tí đô Mỹ. Liệu có loại tài sản trú ẩn hay đồng tiền hàng hóa nào có thể đứng vững trước mũi con tàu Titanic của kinh tế thế giới này?
Dì Trang, em đội dì Trang nhá. Trên tàu Titanic đặc sản là gì? Đặc sản á?
Nhiều người giàu. Thế em đổ chi tiết nhá. Người giàu họ mang gì lên tàu? Ý em là đạn đầu đúng không? Vâng.
Đoàn Rose ấn tách đồ ở trong phòng đấy chị. À, đạn thanh niên mang một mỗi trang Picasso cách kiểu lên chiêu trong phòng. Đấy, đấy là câu trả lời cho câu hỏi của chị đấy. Mua gì về 100 ngàn?
Các bạn thân bến, trong episode về tiền, chúng tôi đã nói đến rất nhiều loại tiền. Nhưng thế quái nào mà vẫn sót một loại? Hôm nay, may mắn làm sao? Tôi với được Châu và Nhi, hai nàng thơ thôn vĩ dạ, đến đây và sẽ giải thích cho chúng ta tất tần tật về loại tiền đặc biệt này. Art hay nghệ thuật nói chung là một chủ đề có khá khá tranh cãi hay nói cách khác là gọi đòn trong một kiếp.
và nói không khéo có khi sẽ hứng nhiều gạch đá chứ chẳng đùa. Chào John, chào Nhi. Hãy giới thiệu một chút với mọi người nhé. Ôi, mang thơ thôn vị dạ. Dạ, chào mọi người.
Chào chị Trang và các bạn.
Nhi, lần trước chị hỏi em là em bảo em đang làm gì nhỉ? Thôi, em chỉ là Nhi thôi. Biết vậy là được thôi mà. Nhưng mà hỏi nữa thì thực ra em thực hành nghệ thuật. Hiện tại cũng đang là nghiên cứu sinh nghiên cứu nghệ thuật tại Nhật.
Thực hành nghệ thuật là làm gì? Trường hợp của em là nhau năng ra được thử di đỏ mà mọi người hay bảo là gì hơn.
Bạn em nồng ngài vì dễ hiểu chị ạ. Nó là nghệ sĩ thí giác của chị. Vẽ, Media Art hay làm tác phẩm mà người ta nhìn được. Tạ ơn Châu nhé. Mà hình như Châu cũng đang làm nghiên cứu sinh gì đấy liên quan đến nghệ thuật đúng không em?
Cũng không hẳn ạ. Em làm nghiên cứu liên quan đến International Development Study, SIGNONA là nghiên cứu phát triển quốc tế. Mà trong văn hóa của em thì nghệ thuật, văn hóa là mạng quan trọng trong các dự án phát triển hợp tác quốc tế. Đề tài của em có thêm nhiều bôn cảnh nghệ thuật nước nhà một chút nên cũng có thể coi là có tí liên quan. nên em lại rủ cháu để cung cấp thêm điểm nhìn nghề chính trị đó chị.
Vâng, em sẽ cố gắng chị ạ. Episode Mở Hàng mà đã có mời được Khánh một nghệ sĩ và một nhà nghiên cứu nghệ chính trị. Mà thôi quay lại câu hỏi lúc nãy của chị đi. Ý của Nhi là cầm tiền mua tranh đúng không? Thế giờ mua ở đâu nè?
Chị tỉnh đâu tưởng nghệ thuật thật à? Thôi, chị đi mua cổ phiểu đi, mua tranh làm gì? Chị cũng có biết cổ phiếu nào với cổ phiếu nào đâu. Bây giờ mà vô trứng khoán là chết chắc. Thế thì chị có răn trăn nào và trăn nào không?
Chị không nhưng mà chị có ý của Nhi. Thôi được rồi. Ý của Nhi tức là nếu chị không biết mua cổ phiếu nào thì mua trăn cũng thế thôi. Sàn đầu và trăn cũng bị trăn sàn trứng khoán. Cũng khó không kén.
thị trường nghệ thuật và thị trường trứng khoén. Giống là giống như nào? Em bảo khó là sao? Chị Trang bảo là mình mua tranh đúng không ạ? Vậy chị đã bao giờ xem một buổi đầu giá tranh nào chưa?
Bữa nhi cho chị coi cái video gì trên Youtube nhỉ? Đầu giá tranh của... C. Tompley à? Sai Tompley à?
Ờ, Sai Tompley ạ.
Ừ, sai Tom Lee đấy. Đấy, đấy, coi xong người ta cũng không nhớ tên. Nhưng cái mà ta nhớ là sương sương mấy cái nét vẽ ngọt ngạt đấy tốn đâu đấy 69 triệu đô. Đấy, thì chị quan sát kỹ thực ra cái phiên đầu giả để nó cùng trống rộng rộng như một phiên giao dịch cổ phiếu. Ví dụ khi em nói tới thị trường cổ phiếu nhá, thử nhảy ra đầu tiên trong đầu chị là gì?
Ừm, dành giao dịch trứng khoét. Vâng, như mình xem phim sọ da phổ gói thì đoàn đầu phim mấy ông đậy nghe điện thoại liên tục này khung cảnh rất là nhạo nhao xong rồi chuông đồng hồ điểm tất cả im phang phát tức là một phiên giáo dịch cổ phiểu cỏ dơ cổ định Ngoài ra nó có gặt sang giáo dịch cổ định ví dụ như là sang hồ xe mà ai trong chúng ta chắc cũng đã từng nghe qua một lần dù với bất cứ lý do tột hay xấu nào và có gặt lên mỗi bản liên tục Chị tưởng tượng nhá Phiên đầu giá cũng như kiểu một trò chơi tốc độ, thường thì diễn ra trong thời gian rất là ngắn. Người điều hành đầu giá gọi là auctioneer sẽ đọc giả khởi điểm 1.000 đô, rồi đợi xem có ai có nâng giả cao hơn hay nữa không. Cụ thể giả nó sẽ tăng dần từ 1.500 đô, 2.000 đô, rồi hô, có ai trả cao hết nữa không. Thế là 2.000 đô lần 1, lần 2, lần 3, rồi gõ búa là xong.
Coi như là tác phẩm bây giờ đã có chủ. Để làm chuyện này thì phải có nơi tổ chức, gọi nôm na là các nhà đầu giá, mà ta hay nghe tên là Christie's hay là Sotheby's. Ở đây thì ai xài Instagram mà xem tranh nhiều thì hay có follow các trang kỹ thuật. Lúc này thì thường sẽ bị trài quảng cáo của Christie mở auction trăn đông yêu Việt Nam. Thì Christie là gì?
Đấy là nhà đầu giá có lịch sử từ năm 1766, Sotheby's thì 1744. Cả hai đều được thành lập ở London để phục vụ cho nhu cầu bán tranh và đồ cổ của giới nhà giàu và mua lại của giới thương nhân mới nổi. Giai đoạn này ở Anh cũng trở thành thị trường văn hóa tấp nập vì thu được nhiều đồ vật từ các nước một địa. Anyway, trở lại vấn đề thì tại sao lại có Auction House hay là nhà đầu giá? Thì cũng như đầu thầu dự án vậy thôi.
Một dự án sẽ có nhiều nhà thầu nên phải đấu. Tác phẩm cũng vậy, có một không hai, nên phải đấu để thầu việc sở hữu. Cuộc đầu giả tại Christie và Sotheby là hai nhà đầu giả nhất trên thế giới có kết quả bản hàng được báo cáo trên các phương tình thông tin lớn. Chị Trang không biết chữa sự quan tâm đối với hai nhà đầu giả nghệ thuật này tương tự với sàn giáo dịch trình khoán. Gào thét căng thẳng rồi bao nhiêu báo chí bàn gần qua về.
Đôi khi không biết nghệ thuật mấy cũng đã từng nghe qua thêm của hai nhà này rồi. Ừ đúng, chị có nghe rồi. Mà ý của Em và Nhi đang muốn so sánh một phim đấu giá tranh với một phim giao dịch chứng khoán đúng không? Mà thật ra chị thấy nó khác nhất là ở chỗ nha Chứng khoán thì xanh xanh đỏ đỏ, có xuống có lên Còn đấu giá tranh thì giá sau cùng có vẻ là luôn luôn lên so với giá khởi điểm Ai trả giá cao nhất, ai nhanh thì người ấy thắng chứ chả có chuyện giảm giá ở đây Nhưng mà nghe hai em tẻ thì hai cái xe này đều căng thẳng phết. Như vậy mình có thể so sánh tranh hay là tác phẩm nghệ thuật nó giống như là mẹ cổ phiếu đúng không?
Đúng chi? Mà chính là mẹ cổ phiếu á ai? Nhưng mà nếu mà nghĩ đến chuyện đầu tư á thì ai mà trẻ muốn vừa chắc ăn lại vừa có lời. Thế nên mới coi cái list NASDAQ 100 hay là S&P 500 á. Hồi làm episode với Cường, Cường có nhắc tới đấy.
Thế thì môi tranh có cái list mẹ đấy không, hay được? Thật ra cả gì nói thì mình hay nghe đến một loài cổ phiểu là blue chip. Trong nghề thuật cũng có blue chip art. Blue chip là thuật ngữ mô tả các công ty có quy mô lớn, lịch sự hoạt động lâu đời, vốn hóa thị trường cao và thường có vị trí dẫn đầu trong ngành. Chị cử hình giống như kiểu con nhanh người ta trong kinh tế, sốt thân tốt, thanh tích tốt, nói lời dù lại lời nên là ba mẹ rất là thích với con cải chơi cung.
Để em kể cho chị mấy cái tên quen quen nhá. Như là vịt công ban, tích công ban hay là thép hòa pháp. Nhắc tên thì ngay cả không mua cổ phiếu, thường dân như chúng mình cũng biết là công ty nào. Vậy suy ra là dân Blue Chip thì cũng là tranh của mấy nghệ sĩ mà nghe tên là biết, kiểu như Picasso hay là Van Gogh ấy hả? Vâng, đúng chứ ạ.
Tương tư như Blue Chip Stock có đặc điểm thắn khoảng cao và rồi ro thấp thì Blue Chip Art là các tạc phẩm của những nghệ sĩ mà không cần ám hiểu nghệ thuật mấy chúng ta cũng đã từng nghe tên qua như chị vừa bảo đúng không? Van Gogh này, Monet này, Cezanne này, Picasso chẳng hạn. Thì khi mình đưa ra thị trường ấy, những cái tạc phẩm này chắc chắn sẽ có người muốn sở hữu. Và một khi đã mua, người sở hữu có thể an tâm rằng họ đang nằm trong tay một tài sản có khả năng tăng giá trị trong tương lai. Nhưng mà mỗi tuổi là đắt quá.
Người thường tất cả mấy đời chưa chắc đã mua được. Ừ thì cũng tương tự. Bluetooth stock cũng đắt hơn cả stock hard mà. Nhưng mà điểm chung của mấy ông mà Nhi vừa kể là không còn sống nữa. Nhi đồn là tác phẩm mà qua đời.
À lộn, tác phẩm về mà qua đời thì tác phẩm càng có giá trị đúng không? Đúng rồi chị. Có nghĩa là tác phẩm của họ chỉ có chân đỏ thôi, không có thêm nữa. Càng kháng hiểm. cái này chính là tính khen hiếm scarcity của tiền mà anh Tiến có nhắc đến trong tập sổ mẹ đó các bạn nghe đến khúc này hẳn còn nhớ hy vọng là các bạn vẫn còn nhớ 6 đặc tính quyết định cái gì sẽ được chọn làm tiền theo sách gia khoa có thể chia nhỏ này dễ mang theo bên có thể thay thế có thể xác minh hiểu dụng và cuối cùng là khen hiếm Cũng chính là lý do mà vàng tăng ghé gấp 3 mà không thấy người ta đào vàng gấp 3 lần để bán là vì không đào được.
Nghệ sĩ qua đời rồi thì cũng không vẽ được, không nặng thêm được tự mới. Mà chưa kể tác phẩm nghệ thuật thì nó còn hiếm hơn vàng, vì nghệ thuật có tính đọc bản mà, có 1 không 2. Mà cũng có những lưu trích x tích đang còn sổng triển. Với những nghệ sĩ này thì danh tiếng của họ đã quá to rồi. Nên họ làm cái tác phẩm nào thì người ta cũng sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để mua như là Jeff Kuhn hay Damien Hirst.
Jeff Kuhn thì nổi tiếng với cái trò lấy mấy thứ bình thường trong đời sống rồi biến nó thành siêu phẩm xá xỉ. Vì dù như là con trò bóng bay, bình thường ai cũng thấy ở hội trời. Nhưng ông Phòng To nói bằng thép công rỉ, đành bọc làng o như Khương. Đài loại là phải to, phải sạc sỡ, đủ màu, để người ta nhìn là phải để ý ngay lập tức. Chắc chắn là chị Trang cũng biết con trò bóng bay.
Còn Damien Hirst thì đi ngược lại, không bỏng bẩy mà gây sốc, cả mập ngâm phóc môn, sọ người nằm kim cương, bưởm thật, giảm thành tranh. Đặc trưng của các tác phẩm này là quá chân thực để gây sốc với công chúng. Nhiều người còn chế thẳng mặt là chiêu trò thôi, chuyện nghệ thuật gì, thậm chí là còn gọi ông để kẻ lừa trào trong giới ác nữa không?
Damien gì đấy, chị mới nghe lần đầu chứ. Jeff Koons thì năm nào 1 tháng 6 ông bà cũng mua cho cháu vài con đủ màu. Lại là con... Lại còn là phiên bản exclusive biệt bay. Cái con Rapid Balloon phiên bản không biệt bay nha.
Năm 2009 đầu giá tầm 91 triệu USD á chị Trang. Đó là cái giá đắt nhất cho tạp phẩm của một nghệ sĩ con sống. Đắt thế. Nhưng mà xem ra blue chip trứng khoén mua còn được, chứ blue chip tranh với tượng thì thôi xin. By the way, có blue rồi thế có red không?
Có chứ chị. Red chip artists là các nghệ sĩ trẻ hơn, mới nổi. Họ vừa tạo ra các tạp phẩm mới trên thị trung sơ cấp, vừa bán các tạp phẩm với giá cao nhất ngưỡng trên thị trung thự cấp. Nhưng cũng như cho trường khoảng, đầu tư vào tạp phẩm của Redshift Artists thì rủi ro cao hơn. Chỉ tưởng tượng trường hợp của sang trường khoảng, thì trường sở cấp là IPO, Initial Public Offering, tức là các công ty phạt hành và bán cổ phiểu ra công chúng lần đầu tiên để huy đồng vốn.
Thì sau IPO, tức sau lần bản đầu tiên này, trường khoảng sẽ chuyển sang thị trường thử cấp, nơi mà các nhà đầu tư giao dịch với nhau. Thì tướng tư vào trong nghệ thuật, thị trường sở cấp là tạc phẩm chưa qua sở hữu của ai cả. Nghệ sĩ bán thông qua gallery hoặc trực tiếp từ studio của nghệ sĩ. Ở thị trường sở cấp thì tiền thường đi thẳng vào tụi nghệ sĩ. Còn thử cấp, tức là các nhà sưu tập mua qua auction, đầu giá hoặc có thể qua dealer.
Mua bán tạc phẩm là có sự sở hữu từ trước đó. Cũng có trường hợp không mua qua gallery nữa.
Đây đây, mở Google Red Chip, stop luôn Đây là một thuật gửi trong tài chính dùng để chỉ cổ phiếu của các công ty có trụ sở tại Trung Quốc đại lục nhưng lại được mí mít trên thị trường chứng khoán Hong Kong Các công ty này thường có vốn sở hữu nhà nước Trung Quốc hoặc ít nhất được chính phủ Trung Quốc kiểm soát một phần đang kiếm hành động bên ngoài Trung Quốc, đại lục, thường là Hồng Kông và Nimitz tài sở giao dịch trứng khoén Hồng Kông để huy động vốn quốc tế. Chẳng giống gì nhỉ? Ừ đúng. Trong tài chính thì Red thì đúng là Chinese thật. Nhưng mà trong nghề thuật thì nó là emerging artist thôi.
Thì mình cũng có thể hiểu theo dáng là Chinese cũng emerging ý. Thì đúng là đang emerging thật mà. Mẹ này nãy nói là ở thị trường so cấp thì các tác phẩm mới ra lò trước qua sở hữu của ai thì được nghệ sĩ bán trực tiếp. Chị không hiểu khúc này lắm. Thế có phải là kiểu mình vô mua trực tiếp ở gallery của nghệ sĩ không?
Không phải đâu chị ạ. Mặc dù tiếng Việt dịch gallery là phòng trưng bày nhưng nó là nơi có chức năng giới thiệu tạc phẩm của nghệ sĩ để bán. Nên là không phải là nghệ sĩ sở hữu gallery mà là họ hợp tạp với gallery. Tất nhiên, có vài trường hợp nghệ sĩ cũng sở hữu gallery như là Gilbert George Centre ở London. Nhắc tới Gilbert George thì gallery của hai ông này chỉ trưng bày vào bàn tranh của hai ổng thôi.
Hai ổng thì cũng nổi tiếng trong giới ác, thì làm việc cũng đã gần hơn 50 năm rồi còn gì. Còn tình luật giải Turner, giải nghệ thuật giánh giải nhất ở Anh, họ cũng là những người tiên phong của một loại hình nghệ thuật gọi là performance art. Performing art là gì?
Performing art thì Nona là nghệ sĩ dùng chính cơ thể và hành động của mình làm tác phẩm. Thì hai ông này được coi là tiến phong vì ý tưởng bị chứng minh thành living sculpture, tức là tác phẩm điếu khắc sống. Hai ông còn có tác phẩm performing kinh điện là The Singing Sculpture năm 1969. Hát đi hát lại một bài duy nhất, Underneath the Art, dưới gầm cầu trong vòng 8 tiếng đồng hồ.
Nào hai người em hiểu nghệ thuật, hãy dạy ngộ cho chị cái là cái performance art này thì nó hay kiểu gì? Để em tạo nốt ná cho chị trước nhá. Hai ông này trên diện như mình là robot Họ hạt lối hạt tới một bài thôi Thì bài đấy nội dung là nói về người vô gia cư Ngủ dậy gầm cầu Thì có câu tạm dệt là Giữa những mãi vòng Chúng ta mơ những giấc mơ xa vời Ẩn dù cho việc trái cấp không có gì trong tay Nhưng họ vẫn có quyền được ước mơ Và việc hạt lập lại bài này như robot trong vòng 8 tiếng Là ẩn dù cho hình ảnh công nhân đựng máy 8 tiếng trong nhà máy Tức có người bị vật hỏa thành máy móc Mặt hái ông này sớm mau kiếm loài như là mau mãi mắc luôn. Còn cái hái ở chỗ nữa là vì định vì mình là tường sống nên là cái bồ đối này phá vỡ quy tắc của điều khác. Tường cũng có thể không yên lắng.
Nghệ thuật không nhất thiệp phải tồn tại mãi mãi. Ở tạc phẩm trân diện này, cái tạc phẩm nghệ thuật này chỉ tồn tại trong 8 tiếng là xong là biết mất. Nghệ sĩ cũng không nhất thiệp phải tạo ra tạc phẩm nghệ thuật tại vì họ cũng chính là tạc phẩm nghệ thuật. Xong rồi 8 tiếng, chỉ nghĩ là nó tê mỏi thế nào Người đứng xem cũng tưởng tượng như là mình đang chịu sự tra tấn đấy Khi sáng tác phẩm được trình diễn thì người xem sẽ đặt câu hỏi như Mình nên ở lại hay đi? Mình có đang góp phần vào sự đau khổ nghệ sĩ hay không?
Khi đó thì có thể liến tưởng phòng chiều qua máy móc của bộ máy tư bản Kiểu người tiêu thù có góp phần bốc lột và khiến công nhân quá sức lao động không ý? Tới đây thì chỉ thấy hai ông này đã bẻ nhiều khả niệm nghệ thuật thế nào, mà cũng vì thế hai ông mới nổi đến nổi đám, có tiêm được tài chính, mang tỉnh biểu tượng và được đà thị làm luôn gallery cho mình. Inspiring phải không? Một bức tượng, à không, hai bức tượng hết 8 tiếng rồi kết thúc, vanish. mà nói hai đứa đừng giận chứ hai đứa đã đam mê vậy chứ xúc động ta cứ tưởng tượng mấy cái tranh di chuyển rồi biết nói trong Harry Potter ấy Chỉ phải đặt tạc phẩm trong bối cảnh kinh tế, chính trị, xã hội vào lúc đấy nè nhé.
Thì tạc phẩm này được trình diện từ năm 1969, tức là trong thời gian vang của chủ nghĩa tư bản. Thì 2 nghệ sĩ này nhìn ra mặt trại của nó trong một bối cảnh mà mọi người đáng có điện nhìn khá là tích cực về chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa tiêu dùng. Như nãy cháu bảo, chỉnh cái tản tiếp đồng hồ liên tục chiều đừng đấy là một cái tác qua mặt khán giả. buộc họ phải đặt lại câu hỏi về chỉnh những quyết định tiêu dung hàng ngày của mình này, về bản chất của thời gian này, của láo đồng này, của giá trị này, và chỉnh về cái bội cạnh đường thời mà họ đang sống. Còn một cái này cũng hay nữa là hai nghệ sĩ này, cái trân diện của họ là có tính chất chiều đứng, nên là họ đã chuyên cảm hứng cho một nghệ sĩ cũng cực kỳ quan trọng của performance art.
Hiện tại mà nhiều người biết đến là Marina Abramovic, người mà có tạc phẩm cho mọi người làm gì mình cũng được trên cơ thể. trong phòng 6 tiếng đồng hồ. Để em giải thích rõ hơn, ở đây Marina Abramovic là một nghệ sĩ được cho vào hàng tiên phong của Performer Arts. Tác phẩm trình diễn Rhythm Zeroes năm 1974 của cô là một trong những thí nghiệm cực đoán nhất về bản chất con người trong lịch sử nghị thuật. Trong 6 tiếng, Marina biến minh thành vật thể hoàn toàn thu động.
Trên bàn xếp 72 món đồ, từ hoa hồng, mật ong, cho đến dao kéo, thầm, trì súng, cỏ đàn. Tấn biển thì ghi rõ là cô sẽ chịu mối trách nhiệm, khán giả có thể làm bất cứ điều gì. Đầu tiên thì mọi người còn chạm nhà, tặng hoa, vẽ lên mặt. Nhưng khi thấy Marina không phản kháng, họ bắt đầu cắt quần áo cô, dùng dao làm đặt da hay vết những từ tục tiểu lên người. Định điểm của bạo lực thì một người đàn ông đã đặt cái khẩu súng đã lên đàn đấy.
đã lên nằm đấy vào tay Marina và chĩa vào đồ cô. Cái performance đấy thì nổi phết. Chị cũng biết. Nhưng cái ám ảnh nhất chắc là ending. Kết thúc ấy.
Khi mà cô này bước về phía khán giả thì tất cả lại bỏ chạy. Sau cùng thì họ lại không thể đối mặt với cô như một con người sau khi đã đối xử với cô như một đồ vật. Vâng. Nó nói rất nhiều điều về bản chất con người. Và mình có thể mở rộng cách hiểu tạc phẩm này khi mình đặt vào bối cảnh xã hội thời điểm công bố tạc phẩm là vào năm 1974 đấy, thì thế giới vẫn còn ám ảnh bởi bạo lực được hợp thức khóa.
Năm đấy thì Việt Nam vẫn còn trong chiến tranh này, hoặc là Holocaust chỉ mới cách đấy có 30 năm. Thì tạc phẩm đặt ra câu hỏi là tại sao con người văn minh lại có thể tàn bạo đến vậy? hay chỉnh một phần bản chất của con người mà khi không phải chịu trách nhiệm với hành động của chính mình thì cái phân tội này nó sẽ trôi lên và chiếm lấy mình? Chính vì câu hỏi nên tạng về bản chất con người này mà tạc phẩm vẫn giữ nguyên giải trí trong bối cảnh đương đại. Underneath the arches I dream my dreams away Underneath the arches, on cobblestones made Every night you find me, tired out and worn Happy when the daylight comes screaming Heralding the dawn, sleeping when it's raining Thôi quay lại một chút cho đúng chủ đề mà mình đang Bảo là mua tác phẩm nghệ thuật cũng có nhiều điểm chung với việc mua cổ phiếu Cũng có sàn giao dịch này, cũng có red chip và blue chip mà kiểu là không giống lắm Nhưng mà nhắc đến trứng khoán thì còn nhiều bên liên quan lắm Chỉ biết là có quỹ đầu tư, có investment bank Công ty muốn lên sàn thì cũng phải qua 7749 và ông thẩm định Nếu mà bán art thì có cơ chế nào thẩm định hay các bên liên quan giống giống vậy không hay được?
Có chị. Chị tưởng tưởng là nghệ sĩ bán tranh mà bằng cách đăng lên Instagram quảng cáo này nói thì cũng có người làm như vầy thật và bán được thật. Tuy nhiên là nó sẽ khó tiếp cận và đụng tiếp khách hàng hơn. Nên thường thường thì người ta cần một tổ chức đại diện cho nghệ sĩ đứng ra quan hệ công chúng, tiếp cận thị trường là Gallery. Ví dụ nhá, chị Tráng muốn mua tránh này để ở nhà đi.
Nếu chị biết chị thích nghệ sĩ nào rồi thì không nói làm gì. Nhưng mà nếu chị chỉ mưu mơ, nghĩ là chị thích tránh màu vàng chẳng hạn. Chị phải có chỗ để lừa cho ông Tránh đúng không? Thì lúc đấy, chính là Gallery. Chị đi ra Gallery, Gallery trứng tạc phẩm.
Hoặc là có Catalogue tạc phẩm. Hoặc có trưởng làm theo chủ đề để giới thiệu gián mục tạc phẩm cho khách hàng tiêm nắng. Ví dụ nôm na, chị có thể nghĩ Gallery như là Investment Banking của giới nghệ thuật. Khi công ty muốn lên sang trưởng khoản này, Investment Banking động vai trò là người cổ vấn, bảo lãnh giúp công ty huy đồng vốn bằng cách đình giả cổ phiểu này, chuẩn bị hồ sơ, kết nối và phân phối cổ phiểu cho các nhà đầu tư tiêm năng. Thì tương đương nghệ sĩ mới muốn bản tạc phẩm của mình đến được với người mua thì tốt nhất có gallery động vai trò như Investment Banking.
Để đoạn này em nói rõ hơn một tí nhé. Đầu tiên, Gallery sẽ làm một công việc là họ thẩm định nghề sĩ và tiềm năng của nghề sĩ để xem người này, tạc phẩm của họ bán có tốt không. Cũng tương đương là Investment Banking phải nghiên cứu kỹ doanh nghiệp. Gallery cũng tham gia đình giả tạc phẩm của nghề sĩ cho nó phù hợp với level hiện tại của nghề sĩ và của thị trường. Tương đương là Investment Banking đình giả IPO.
Và cuối cùng thì Gallery tạo thị trường cho nghệ sĩ vì họ có sẵn mạng lưỡi khách hàng, quan hệ với các nhà sưu tập. Giống như là Investment Banking có Institutional Investor này. Và họ cũng có trách nhiệm tiêm kiệm thị trường mới cho nghệ sĩ thông qua các hoạt động giới thiệu tạp phẩm ở hồi chờ, nghệ thuật hay làm trường lãm. Nói thiệt là chưa đi Gallery bao giờ nên chả biết vô đây có cái gì. Thế nó có giống bảo tàng không?
Không chị ơi, không giống gì hết nha. Gallery sim thì nhìn to hoàn trang đấy, nhưng mà có những gallery bình thường, quy mô nhỏ hơn thì chỉ là cái nhà hay cái phòng rồi chủ người ta treo một đấm chất trên tường. Thế thôi. Thế cái em vừa tạ là cái bảo tàng đấy. Không, thôi nhận lại cho nghệ sĩ Nhi trình bày nhá.
Đây, đây, đây, đây. Về bảng chất nhá. thì bản chất của Galleria bảo tàng khác nhau. Bảo tàng có chức năng lưu trự và giảo dục nữa nên là khi đi bảo tàng chỉ thể hay có các bạn giải thích bội cảnh này kia. Còn Gallery, chức năng của nó là kinh doanh kiếm tiền.
Thế thì có vẻ nó khác ở chỗ. Gallery là cái siêu thị bán đồ. Còn bảo tàng thì toàn trưng hàng sample. Ừm, chính xác hơn siêu thị bán đô mà không nhẳng giá. Đúng rồi chị.
Và vô đỏ là chị đừng lỡ gỡ hồi dài nhá, phỏng tay. Thì cũng lắm, hỏi chị bán hàng là bức này có màu khác không hả chị? Màu vàng có vẻ không hợp phong thụy nhiều lắm. Thôi thôi, mời collector Trang và người tại học Hà Nội mua nhá. Thế nhà quê mà có chối đâu.
Quay lại thì red chip có khi là cũng mua được đúng không? Giả sử giờ chị muốn mua, chị khéo khát muốn mua, làm sao chị biết mẹ Red Trip nào nên mua? Ok, em quay lại về vị du trong thị trường cổ phiểu một chút. Dì chắc chẳng phải nghe danh Gordon Buffett rồi đúng không? Ừ, ông ấy nói Dì là cả thị trường nghe theo.
Thì trong nghệ thuật, chúng ta có Art Critics. Họ việc bài, họ giải thích rồi đảm giả tạc phẩm và nghệ sĩ. Cũng là một dàng cây yếu yếu trong làn art. Ví dụ là dưới nghệ thuật của New York thì có Jarry South của New York Magazine Nhà hàng Hoặc thì trong tài chính thì có Big Three Credit Rating Agency là Moody's, Standard Poor's Fitch. Họ rét cao thì tức đây là khoản đầu tư an toàn.
Rét thấp thì là đầu tư rủi ro. Họ đình hình luôn của đình đầu tư của mọi người. Trong nghệ thuật cũng có các tơ bảo mang tính institutional actor như vậy. Ví dụ Art Forum, nghệ sĩ nào mà được review ở đấy thì được thành nghệ sĩ có tên tuổi. Art Review thì có cả danh sách Power 100 như kiểu 30 under 30 của Forbes.
Nhưng mà cho dưới Art thì những tơ bảo như thế này mà mang nhiệm vụ ngâm định hình gũ vào thị trường nghệ thuật. Như vậy là nghệ thuật nó có art critics để xếp hạng giống như là hệ thống xếp hạng tín nhiệm, credit ratings, moody rồi S&P trong chứng khoán ấy. Nhưng mà đến đây thì cũng phải nhắc lại kiếc đớn đau của nhân loại một chút là cái khủng hoảng vỡ nợ của kinh tế thế giới năm 2008 cũng được góp phần không nhỏ trong hoạt kép từ mấy cái xếp hạng rủi ro, thiếu chính xác và bị thổi phòng. của mấy cái institutional actor này đấy. Thậm chí là sau đấy thì quốc hội Mỹ còn điều tra rồi kiến tục lum xùm bền cả tỷ đô mà.
Mà đấy là tài chính là câu chuyện nói phải có số có má. Chứ chị không hiểu trong nghệ thuật thì đo đếm kiểu gì luôn. Thì thế Art Critic mới nắm quyền sinh sát mà chị. Review tốt thì tên tuổi và nghệ sĩ tác phẩm tăng vèo vèo. Giá cũng bay theo.
Review dở thì nghệ sĩ mất uy tín luôn. tác phẩm khó bán nữa. À đấy, để em đọc chất đoàn đàn giả của Jerry Solt về Jeff Kuhn và triển lãm của ông năm 2013. Những nửa triển lãm ở Gagosion thì lại quan trọng quá mức. Vừa bước vào là thấy cả cái hộp cơm Kuhn điển hình, ba tường bóng bay khép khổng lồ, mỗi mẫu có 5 phiên bản, một loạt tranh theo kỹ kiểu ảnh trực siêu thực và một bức đồng đá sắc của Huss đang đầy xe khủng khiếp đầy hoa thật.
Toàn cảnh thì xì hơi, Trong phòng chính, 8 bức tranh lớn cố gắng theo đuổi giấc mơ, làm bề mặt 2 chiều thuộc công đến mức không còn dấu vết con người, chỉ còn lại cảm giác như bản in full công nghiệp, hi-fi shipping. Nhưng vì bị treo chặt cứng, chúng chẳng giữ nổi không gian, chỉ biến thành đồ trang trí, nhìn một phát là biết ngay chẳng còn chút má lực nào cả. Chỉ nghe thầy đánh đá đúng không? Nguyên khác với các nghệ sĩ red chip thì cũng có phần dánh rồi. Nên là sự đại kết này của Jerry cũng khó lòng khiến giá trị tác phẩm của ông Jack đi là mấy.
Ôi, xéo sắc thế. Nhưng mà ai thường làm ad critics thế Châu? Có cái tiêu chuẩn gì không? Thì cũng thường, thì mấy người nắm quyền review thường là dân học thuật hoặc báo chí. Nhìn chung là những người có điểm chung là nhân cứu, viết lát hẳn thôi.
Nên công chủ nhìn thì tự nhiên sẽ có phân hưởng nghĩ, thì cũng research đàng hoàng, chắc cũng đàng tin. Ok, để chị thám tách trước khi mình tiếp tục nha. Nghệ thuật và thị trường cổ phiếu có rất nhiều điểm chung Auction House thì giống giống xem giao dịch chứng khoán Tác phẩm nghệ thuật thì có một số điểm tương đồng với cổ phiếu Cũng có Blue Chip, Red Chip Gallery thì hoạt động như Investment Bank Rồi cả hệ thống Credit Ratings thì tương tự như Art Critics Thị trường chứng khoán Việt Nam thì nghe bảo năm nay chứng kiến số nhà đầu tư cá nhân mở tài khoản mới tăng kỷ lục trong lịch sử mà đúng thiệt là chị có cảm giác là mở tài khoản đầu tư chứng khoán bây giờ nó dễ hơn nhiều so với mở tài khoản mua tranh từ Christie chẳng hạn. Vì sao lại khó mua tác phẩm nghệ thuật hơn là mua chứng khoán ạ? Ôi, mở tài khoản mua tranh từ Christie ư?
Thật ra ấy, có một kiểu không thể đấy. Tại vì cái trò cụ phiệu nghệ thuật này không dành cho tất cả mọi người chứ ạ.
Nó là Commodity Money, nhưng là Commodity Money for the Rich. Muốn làm giàu bằng nghệ thuật thì chỉ phải giàu số trước, mà ngoài tiền thì còn cần cả quan hệ. Kể cả nếu chị vô tình giấu tác phẩm xỉn thì chưa chắc chị đã đem nó đi bán nước trà đâu. Ý em là entry barrier của nó cao á hả? Vâng chị, rau cảng để vào thị trường nghệ thuật cao cấp rất cao.
Em nhận mạnh là cao cấp nha. nhưng không chỉ cần phải có tiền mà còn phù thuộc vào dánh tỉnh và vị thể xã hội của người mua nữa. Tức là nói cách khác, ngoài điều kiện cần là có tiền, và rất nhiều tiền, điều kiện đủ là bạn là ai trên social hierarchy nữa. Nghe phức tạp nhỉ? Thì nó phức tạp khó hiểu vì nó được thiết kế như vậy.
By default. By default nha, tức là nó không phải lỗi của chương trình mà là thiết kế của chương trình này cổ tinh gây khó hiểu cho người ngoài. Ok, để em đi bóc tắt vì sao lại khó hiểu như vậy nhá. Thì đầu tiên là về tỉnh chất của số lượng. Mình biết là cổ phiểu thường có số lượng lớn.
Trong khi đó, tạc phẩm nghệ thuật thường chỉ có một. Rồi cả đôi sản tạc của nghệ sĩ cũng cho ra số lượng tạc phẩm có hàng thôi. Tất nhiên, nghệ sĩ cũng hay cổ tinh lan cho tạc phẩm của mình khá hiểm nữa. Thứ hai là cổ phiếu nghệ thuật có tính chất, giá trị nằm ở quyền sở hữu. Tức ai là người sở hữu sẽ thay đổi giá trị kinh tế của tạp phẩm.
Em lấy ví dụ băng này, Sai-Thom-Ly vẹn mệt ngoặc mà mọi người hay đùa là con nịt cũng vẹn được ấy. Ông ấy có dánh tiếng và giả cả tạp phẩm đắt đỏ như vậy một phần cũng vi được Gagosian Gallery là một trong những mega gallery nổi tiếng nhất thế giới. Chứ vị dụ sai tâm lý mà là do nhà số tập Bảo Nhi ở với rênh lãm tiên mua thì cũng chả ai biết sai tâm lý là ai vì Bảo Nhi chả là ai cả. Thứ 3 là người mua tạp phẩm năm trong Network nào? Em vị dụ nhá, em chỉ cần có tỷ vổn, em có thể tham gia chơi cổ phiêu.
Cổ phiêu chỉ cần mua thì có người bán. Có ở trong nghệ thuật, nếu người mua tranh để trang trí hoặc là mua của nghệ sĩ vẫn còn lâu ký thì em không nói làm gì. Nhưng mà muốn mua tranh dàng đầu tư, có tên tuổi, nghệ thuật cao cấp mà bản thân người mua không thuộc thể dạy nghệ thuật, không ai biết là ai thì chưa chắc là mua được. Ví dụ có anh Johnny Anh đọc Harry Potter ấy chị. Anh ấy muốn mua tạp phẩm của Jim Hodges mà bị từ chối.
Thì người bạn bảo là chúng tôi đang đợi nhà sưu tập giám giả hơn.
Còn cuối cùng nha, là về đồ phổ biển thông tin. Cổ phiểu vì ai cũng mua được nên có cả kênh thông tin public. Còn nghề thuật thì nằm trong một network khép kín nên không có thông tin lắm cho người ngoài thôi. Thì chỗ cũng là, mình là ai, mình thuộc network nào rất quan trọng trong bộ môn sưu tầm này. Xí ra, nó bị khó hiểu cho người ngoài là vậy.
Đúng như Nhi nói đó chị. thì cái quan trọng nhất của thị trường nghề thuật chính là nét quốc. Đi đầu giả thì phải được mời chứ không phải là muốn đi là được đâu. Chị Trang xem đầu giả cũng chỉ xem mấy đoàn cắt trên màng thôi đúng không ạ? Chứ muốn đi trực tiếp thì kiểu lực bất tỏng tâm, muốn mua được bức tranh của mấy cụ xưa vì thế nó là một đặc quyền lớn và đã được tình toán chứ không phải ai có tiền thì cũng có thể tiếp cận.
Ở đây chính là đặc thân gatekeeping lớn nhất của nét quốc mà khiến cho nghề thuật nó khó có thể Cái hội kín có ritual này nó có vẻ không khác gì cái network effect trong bộ ba quyết định cái gì là tiền Hai đứa có nhớ hai cái còn lại là gì không? Scarcity nè, độ hiếm, liquidity là tính thanh khoẻ nữa Tức là nếu mà Trong tiền tệ đi, nét quốc các like bôn ngày xưa quyết định xài những tờ giấy biên nhận để tiện cho giao dịch bôn bán. Rồi đấy là lý do mà tiền giấy ra đời. Thì trong cái nét quốc nghệ thuật cũng ngầm thống nhất với nhau là người như thế nào mới được chúng tôi chia tay, kéo vào hội kín. Rồi thì tác phẩm nào, nghệ thuật gì thì là nghệ thuật trong bài kết.
Vâng, nói vậy cũng đúng. Nó kính với nó rất như bí mật của sự giao sáng.
Vâng, điểm chung thứ nhất của ba người ngồi đây là không ai giàu cả. Còn điểm chung thứ hai là chúng tôi rất thích các thuyết ân liêu tiếp tiếp. Ừ, ok này. Bây giờ nhá, thứ nhất chúng ta ủng hộ là người giàu thì người ta không ngu nên nếu nghệ thuật không có một hoặc như tạp dùng thiệt thực thì người ta sẽ không đổ tiền vào. Thì tạc dụng đầu tiên trong nhiều trường hợp là tạc phẩm nghề thuật động vai trò như công cụ tai chuyển để trộn thuế.
Đúng rồi ạ. Mọi người không nghe nhầm đâu. Giờ siêu giàu trên thế giới như ở Mỹ chẳng hạn có chiêu một công đôi chuyển, họ sẽ tặng tranh nào cho bảo tàng hay tổ chức phi lợi nhuận với mục đích được giảm thuế thì đều đã được tỉnh trức cả. Vừa có tiếng mà lại vừa có miếng nữa. Thậm chí có hẳn website để tỉnh đoán ác được bao nhiêu thì được giảm thuế.
Chính phủ thì ra luật quy định rõ tặng bao nhiêu, công khai người tặng ra sao, nhưng công chúng thì vẫn ít người biết chính xác thông tin. Thôi cái này thì để cựu consultant giải thích bằng bài toán cụ thể cho dễ hiểu. Vì sao tặng tranh lại có lợi cho thuế? Ok ok, tôi sẽ cố gắng giái một tỉ nào tỉnh toán con sọc lại vào 5 tháng 5 cốc để giải thích bài toán trộn thuế cực hơi này. Mình đặt bội cảnh là giới xíu giàu ở Mỹ nhé.
Em sẽ cố gắng giải thích thật kỹ hiểu. Mọi người hold on với em nhé. Thì ở Mỹ nó có một cái luật là cho phép khẩu trư thuế khi tặng tài sản cho tổ chức như là bảo tàng. Ví dụ đi, cụ thể là chị Trang xíu giàu với thu nhập hàng năm của chị Trang là hơn 10 triệu USD. Thì thường thường bình thường với cái thu nhập đấy thì chị sẽ phải đọng thuế 50 triệu USD nhấn bái 7% đúng không?
Là 3,7 triệu tiền thuế Chị trang mua tranh, kịch bản đầu tiên là chị trang bán tranh như bình thường Chị trang mua tranh giá 1 triệu, chị bán 5 triệu, chị lại 4,4 triệu cái khoảng bán tranh đấy Thì chị sẽ bị tỉnh thêm tiền thuế lại tránh nữa là 800.000 USD Thì tức là trong trường hợp này tổng thủy chỉ phải nộp là 4,5 triệu USD Mọi người nhớ giúp em con số này nhé, 4,5 triệu Thiết bản thứ 2 này là chị Trang tặng tránh cho bảo tàng Cùng tướng tứ tránh được đình giả 5 triệu Thì tại vì cái luật là khẩu trừ thuế khi tặng tài sản cho bảo tàng Nên ý là thay vì chị Trang phải đọng cái thuế cho cái 10 triệu thu nhập hàng năm đấy thì chị Trang được trừ đi 5 triệu cái tiền tránh đấy còn phải đọng 5 triệu thôi Thì 5 triệu x 7% là 1,85 triệu USD Thì bây giờ mình so với con số 4,5 triệu trong trường hợp không tặng thì cũng phải là tặng tránh thì mình tiết kiệm được 2,65 triệu tiền thuế đúng không? Thì ở đây chắc sẽ có thắc mắc là làm sao mà thổi giả tránh từ 1 triệu lên 5 triệu được vậy? Thì đơn giản, chị Trang có thể thuê các nhà phế bên nghề thuật Việt bài khen, mua bài, mua báo, tạo tín đồn thị trường. Thì cái chí phỉ bớm giả này tầm khoảng 300.000 USD, nhưng mà tiệt kiệm được cả triều đô tiên thuể. Và chỉ còn mang được tiện là vừa giàu, vừa sáng, vừa quan tâm đến văn hóa cộng đồng.
Trong tràng phá tay, hóa ra là Nhi vẫn còn sót lại chút nhân các FW sau bao nhiêu năm bỏ nghề. Nghĩa hợp lý phết nhờ? Nhưng mà... Nhưng mà chắc không phải ai cũng mua tranh xịn cũng chỉ để bỏ vào bảo tàng để trốn thuế chứ. Tại chỉ thấy bảo tàng thì cũng có chân đáy cái và mấy cái auction thì chắc là có nhiều đúng không?
Đâu đủ nhiều bảo tàng để phục vụ cái nhu cầu trốn thuế. Có khi là người ta mua rồi đem về nhà chân như tài sản rồi qua thời gian chờ nó lên giá rồi bán. Vẫn thì đầu tư đấy chỉ. Cũng y như mỗi cuộc. Chị Trang nói đúng rồi đó.
Nhưng mà có khi đem về nhà Trưng thì còn có ý nghĩa. Nhưng nhiều người mua thì cũng không thèm đồng tới tác phẩm. Chưa bao giờ nhìn thấy tác phẩm. Tác phẩm được bỏ vào kho, đắp chiều mấy chục năm ở Thủy Điện. Không ai biết gì cả.
Hử? Chưa vào kho? Ừ, đây, đoạn này. Kho đây là Freeport, tức là nhà kho nghệ thuật. Có bộ sưu tập đắt đỏ nhất thế giới, ược tỉnh lên đến 100 tỷ đô.
Để em giải thích kỹ hơn cho dễ hình dung, Freeport về cơ bản là một loài kho siêu an toàn kiểu pháo đài, nối bất xuất ngoài bất nhập, nghĩa là hàng hòa trong trường hợp này là tác phẩm nghệ thuật được lưu giữ bên trong mà không có ai kiểm soát bên ngoài và chủ sở hữu, gần như hoàn toàn nắm quyền. Nhưng không chỉ riêng nghệ thuật đâu, còn có vàng, riêu vang, đồ cổ cũng có thể nằm trong những cái kho Freeport này nữa. Ok, cụ thể hơn thì Freeport là nơi không bị đảnh thủy nhập khẩu. Chị tưởng tưởng một bức tranh Picasso giả 50 triệu USD. Chị mua ở Pháp xong chị đem về Mỹ thì chị sẽ mất một đống tiên thủy nhập khẩu.
Vậy thì chị cho vào Freeport Geneva ở đó chục năm hoặc là thậm chí mấy chục năm tới nơi con cải của chị cũng được. Và chị không phải chịu bất kỳ khoản thủy nào cả. Ừ nhưng mà muốn bán ra cái bức tranh đấy thì cũng phải lôi nó ra khỏi Freeport mà.
Freeport là kiểu kho miễn thuế tạm thời, tranh vẫn nằm đó thì chưa bị đành thuế, nhưng khẽ đêm ra khỏi kho là bị tỉnh thuế ngay vì coi như là đã xuất nhập cảnh hàng hòa giá trị cao. Trường hợp tranh Picasso tỉnh thuế thì có khi cả chục triệu đô đấy ạ. Ừ, đúng như cháu và chị Trang nói, nếu như mà lối ra khỏi Freeport thì sẽ bị đảnh thuế và với những bức tránh đắt đỏ như thế này thì thuế rất là đắt. Chính vì vậy, mặc dù mình biết Freeport như nhà kho nhưng thực chất nó là những số rung sáng trọng. Tức là chủ sở hữu tạc phẩm có thời gian sẽ buổi xem rồi bán tạc phẩm private ở ngay trong Freeport.
Và ngoài giáo dịch này điều kiểm và đoạn xem thì việc kiểm đảo này có lợi cho cái gì nào? Money laundering à? Nghe mùi của thầy giáo dạ hoa đi, mùi của hàng rửa xe đó à Rửa tiền tức là đem một cục tiền từ hoạt động tài chính bất hợp pháp, ví dụ như là hoạt động mafia chẳng hạn, vào hệ thống tài chính để tẩy chặn cho nguồn gốc tội phạm của nó. Thì vì cái tính chất biệt lập kính cộng cáo tương như phảo đai của Freeport, rồi trên mặt dễ tơ nó cho phép ẩn danh, nên như nguồn tin cho thấy là Freeport đáng con cất dự chuyện vật rửa tiền của xã hội đen Nga.
Truyền thuyết kể rằng bức Sigmund Wittgen của Modigliani là ví dụ điển hình, vẽ năm 1918, rồi trong thời chiến thứ hai bị Đức Quốc xã cướp từ một nhà sưu tầm do Thái, và sau đó nằm trong các kho bí mật kiểu Freeport, khiến việc truy tìm hồn gốc và đòi lại tác phẩm trở nên cực kỳ khó khăn. Chắc khi Trump có từng nghe qua bộ hồ sơ Panama không? Thì hồ sơ Panama là vụ ro rỉ 11,5 triệu tài liệu ở năm 2016. Thì cái tài liệu này trong đấy nó có bóc trần giữa siêu giao và chính trị giá trên thế giới, trộn thuế và rửa tiền. Trong đấy bao gồm hơn 140 chính trị giá từ 50 quốc gia, có cả công sư của Putin trong danh sách đấy.
dày lắm của nhiều tiền mới thấy lắm cách để họ rửa. Nghiệp thuật ở Freeport cũng chỉ là một cách rửa mà thôi. Đấy, xong rồi để em phích thêm conspiracy theory của chị Trang này. Ở Freeport còn có các bí mật đám tội khác của giới ác như là cổ vật châu Phi bị thực dân lấy đi này, hay tránh Trung Quốc mất tích thời triển tranh cũng ở đây. Chúng ta thấy đây là một quả khử thực dân tham lam.
Nhưng mà nghe vậy thì thấy Freeport nó cũng mang mùi như là cũng giúp người giàu giấu của. Cắt tranh trong Freeport thì cũng giống như gửi tiền vào SweetBank ấy. Ok, vậy là hai cái công dụng thiết thực của nghệ thuật chứng tỏ một lần nữa, chứng tỏ tư duy của người giàu theo conspiracy theory là trốn thuế và rửa tiền. Nghe hai cái thuật ngữ này nó mang Nghĩa tiêu cực ấy nhưng mà có vẻ theo hai cái cách mà tụi em mô tả thì nó cũng hợp pháp phết đấy chứ. Vâng.
Trong trò chơi này thì nhà nữ có đồng phạm. Ví dụ là Canton Geneva sở hữu 87% Geneva Freeport. Nên thực chất Thùy Xị không chỉ giao, chắc là không giao lên nhờ sô-cô-la mà giao lên là vì bị cắt chơi với người giàu. Canton Geneva là gì?
Em không biết dịch thế nào hồi đông thành phố Geneva? Nói chung là những người nằm quyền và nằm chính sách. Thế một ví dụ cho chị Trang này là Luxembourg còn sửa luật hải quan năm 2011 để tạo Freeport. Thủy Sĩ thì không yêu cầu công khai danh tỉnh chủ sở hữu. Ví dụ như khi này mình có Picasso đúng không?
Cái bức 100 triệu đô đổi chủ 10 lần và hoàn toàn vô danh. Vậy tính ra chả khác nào một cái sổ cái nhưng mà cái sổ cái này còn bí mật nhờ?
Đúng rồi chị. Họ có thể tạo ra chuỗi giao dịch phức tạp giữa nhiều công ty giấy ở các quốc gia khác nhau. Nhưng tác phẩm thì vẫn nằm im trong cùng một kho. Và cái Legalized System này nó chỉ có lợi cho một nhóm người thôi. Thêm nữa là nó được intentionally design như là một công cụ để nhóm tiểu số này có được financial independence.
Có thể nó hơi quá chút, nhưng nếu nghĩ kỹ thì cái ad game để trốn thuế rửa tiền nó cũng chỉ là một loại money game Ngày quay lại Titanic tí đi hai đứa Rõ ràng là chị Rose mang tranh lên tàu thì tốn công tốn sức hơn là để ở nhà hay là kết trong kho mà mang lên chắc chắn phải để bán thôi để đấu giá thì thì chắc chắn cũng không. Thế thì rõ là để thưởng thức phải sống trong không khí nghệ thuật rồi con nhí. Ngày đấy chưa có Instagram với lại cả thành phố Phong Bạch đâu. Nhưng mà nếu có thì chắc chị cũng đăng hình như là chị gì nhỉ? Ivanka Trump à?
Ngồi bên tất trà và đóng tranh thì chưa phải biết. Vừa đẹp vừa sang, đẳng cấp địa vị là đây chứ con nhí. Thật ra thì Rose đến lên tàu tươi tên đấy chắc cũng làm gì đấy chứ. Nhưng mà thôi, cái vị dù even cá trăm đấy cũng là một vị dù chuẩn đấy. Chị ấy đắn ảnh trên Instagram, nhà chị ấy có trao một bức tranh màu ombre của Louis Eisner.
Cũng là một nghệ sĩ dàng nipple baby, chồng của Olsen, co-founder của hãng tơ rối chị. Thế đó, mấy bức đấy mà mua để có nhà chứ không phải để trong Freeport đâu. Mà thấy chị Ivanka có cải cái bộ siêu tập gì đấy 25 triệu đô cơ. Khoan, nhưng mà Nepal Baby là cái gì? Nepal Baby là con cải của người nổi tiếng, người quyên lực, được hưởng lời từ legacy của gia đình để thành công trong sự nghiệp, đặc biệt là sự nghiệp giải trí, thời trang và nghệ thuật.
Nhưng mà mấy người giàu xù thì đâu chỉ muốn nghệ thuật để trao cho đẹp. Ivanka Trump sưu tập tranh cũng không phải vì mê nghệ thuật đâu, mà vì biết biển nó thành trắng rất văn hóa, vừa đánh bóng tên tuổi, vừa thả thần dạy quyền lực và quyền rũ không chúng. Nói tôi chỉ táo mấy là chỉ táo mê nghệ thuật thực thì sao? Nhưng mà Yes, nó cũng như một dạng brand đúng không? Một dạng thể hiện cú công khai và thể hiện địa vị ngẫm ngầm.
Ví dụ chị Trang mua một tạp phẩm giả một triệu đô, thay vì bảo là Nanny, chị mua tạp phẩm giả một triệu đô đó. Ừ thì em nghe em thấy cũng hoan trảng đấy. Nhưng mà sẽ hoan trảng hơn nếu như mà chị Trang bảo là chị mua tạp phẩm đấy ở đầu giả của Christie, hay là chị mua ở Saatchi Gallery, hoặc là đây là tạp phẩm mới của Diamond Husk. Nói xa hơn nhiều. If you know, you know thôi đúng không?
Chứ Saatchi đối với nhà quê người ta thì nghe không khác gì tên nhà của Sushi cả. Ừ thì tại vì mình cũng không ở trong giới này thôi. Để em lấy một ví dụ khác cho chị dễ tưởng tưởng nhá. Thì thay vì đeo cái tuổi giá thủ công mua ở Hội An, chị Trang đeo tuổi lôi về đúng không? Đúng không?
Không có tiếng bạo. Ok, take it.
Ok, thì cái tuổi Hội Áng thì vô danh, nó chỉ là cái tuổi thôi. Còn cái tuổi Lô Ê Vê nó là cả một câu chuyện. Thế là nhìn một phát thì em sẽ biết là chị Trang đeo puzzle bag của Lô Ê Vê. Đấy chính là thương hiệu. Nhìn vào cái thương hiệu đấy này, em đoán được sơ sơ giả tuổi của chị Trang này, định vị của thương hiệu này và khả năng chi tiêu của chị.
Mỗi cái tác phẩm ad như là một puzzle bag của Lô Ê Vê Nó không chỉ là cái tuổi xinh, mà còn là biểu tường của thương hiệu, đảm bảo chất lượng, đảm bảo giá trị tăng theo thời gian. Và quan trọng nhất là mở cửa vào một cộng đồng độc quyền, giống như trường hợp của chị Ivanka của Nhi ấy. Khi nhìn snippet cái bộ sưu tập qua thông cảo báo chí, mình lập tức mương tưởng ra rằng là chị giàu, chị rất giàu và chị có gu. Quan trọng là chị có gu. mà vũ trì này thì không chỉ nằm trong việc chọn artist mà chọn artist có brand, cái brand mà đã được thị trường cống nhận cơ.
Nhưng mà này chị vẫn thấy so sánh với túi nó khập khiển sao á. Nhưng mà by the way, tao thích lôi bởi vì Jonathan nhá, cái flagship của nhà Mod này ở Madrid nó đẹp bãi trưởng luôn. Cập kiện đâu chị, để em nói tướng tư thôi mà Tại vì bây giờ mình nói ngôn ngữ thời trang thôi chị Em mình nói đỉnh tối cũng được luôn Chị bảo chị thích Loewe vì Jonathan làm creative director Thì tướng tư cháu nào có thể bảo nó thích cái bức The Scream Tại vì nó thích hòa sĩ Edvard Munch Nếu nói với người trong nghề như mày thì tao sẽ bảo là Thích Ed Padman tại tác phẩm rất ưu tối, nhưng có đồ tương phản gợi hình thật trao phủng do màu sắc và tàu hình. Nhưng thật ra thì tao thích bức The Scream tại vì nó dễ thương quá te mày ạ. Với cả nội dung y chang mặt tao lúc đi việt luận.
À mà tại sao chị trao lại thích Jonathan?
Chuyện thì dài nhưng mà hồi đấy chị ở Nhật trong lớp có một chị senpai đam mê high fashion. Còn mấy lần đi nhậu với Lab thì được chị ấy 101 về mấy cái fashion house. Đây là đây, key product của Chanel này rồi. Legacy của họ là gì này, đấy. Nhưng mà vui lắm nha, nhà này hài hước cực.
Ba chị ấy thì là dân business nhưng mà đam mê tập gym Còn mẹ thì chuẩn fashionista luôn Thì chị biết tới Loewe là từ 2017 gì đấy Hồi đấy đi conference ở UK Mà chị senpai mới rủ vào store Loewe rồi đứng theo theo bắt tuyệt về cái puzzle bag mà nãy Châu nói Rồi thì một hồi thì nước cũng ngắm vô đầu viết Cũng tập trẻ vô đọc một cái web về túi nổi lắm, gọi là PurseBlog, mấy đứa biết không? Chắc chắn là em không biết. Ba dạy bị tẩy nảo đấy. Ừ, kiểu vậy. Nhưng mà hồi đấy, Jonathan mới lôi về được vài năm thôi.
Nói chung là lỡ biết phần sai. Cũng không biết là có bị tẩy nảo hay không nhưng mà ta cũng thích kiểu style. Giờ thì ít theo dõi hơn rồi, không có nhu cầu, không có tiền nữa. Nhưng hình như thanh niên về Dior cũng một thời gian rồi. Đấy, thôi bây giờ em coi như là chị không bị tẩy não nhé.
Thế em sẽ cho lý do chị thích. Thì có thể là do style, có thể do dĩ sản của brand. thì châu nó cũng có thể thích Eva Munch vì tạp phẩm của Munch có sự tướng phạm mạnh mẽ theo cách dung tư của châu để là sử dụng màu sắc rực rỡ, kịch tính, có đương đẹp biểu cảm, méo mó để thể hiện chủ đề cực kỳ ú tối, khai chết, cô đơn và lo âu. Chính sự đặc biệt này đã khiến Munch trở nên nổi tiếng và trở thành một thương hiệu nghệ thuật vực chắc. Tương tự nếu chí thích flagship store của Loewe, Nhưng mà dì vẫn không hiểu nó liên quan gì đến Gallery.
Vì bình thường mình chỉ nhìn tác phẩm và nghệ sĩ thôi, ít khi nghĩ tới gallery. Nhưng trong giải art, gallery cũng là một thương hiệu hành hoi, kiểu như mấy mega gallery của các ông lớn như Gagosians, Horser Ward, Hay, Saatchi, David Joyner. Các gallery đó thì như trung tâm của thị trường, nhờ cỏ hòa mà nghệ sĩ mới xây dựng được tên tuổi và tranh tăng, và các bộ sưu tập của các nhà sưu tập thì lên giá. Theo các gallery đấy, Nói cách khác thì Gallery không chỉ trao tranh, họ điều khiển cả nhịp tim của thị trường cơ. Đấy, gọi là Mega Gallery, tại vì nó có không gian không kẹm như bảo tàng, thậm chí không hướng cơ, và nó có các brand như nơi trên thế giới.
Và việc các Mega Gallery này từng ó bể tạc phẩm, hoặc là nghệ sĩ nào ấy cũng sẽ làm tăng giải triều các tạc phẩm đấy. Kiểu, ví dụ chỉ cần nghe thông tin hành lang, Saatchi hay Gagosian muốn mua tác phẩm nào, thì giá trị của tác phẩm đó sẽ tăng ngay lập tức, có khi là lên đến cả 50%. Brand to cực kỳ quan trọng trong thị trường nghị thuật là vì thế. Ok, khúc này tạm hiểu. Nhưng mà chị vẫn thắc mắc.
Hồi nãy em nói là gallery không phải chỉ trưng tranh không. Mà họ có cái áp lực là phải bán tác phẩm. Thế thì họ phải chọn nghệ sĩ nào mà bán được, đúng không? Chính xác chị giống như các fashion house đi kiếm creative director vậy. Ví dụ chị thấy Chanel vực dày như Karl Lagerfeld và cũng là Chanel nhưng mà của khoảng 2019-2024 thì bị tín đô thời trang mặn tới tấp vì chọn mặt người vàng sai người.
Tất nhiên là mấy cái brand này cũng tìm kiếm tài năng trẻ quá cả sang diện, thời trang và cả trương. Ừ thì LVMH còn có hãnh LVMH Prize for Young Fashion Designer hàng năm luôn mà Nhìn cái list all winner thì thấy nổi nhất là Jacket Moves này Mà không liên quan gì mà cá nhân ta thấy mấy cái túi brand này xấu vãi Xấu điên luôn ấy Language Thật ra thì mù Thật ra thì em nghĩ một trong những tiêu chỉ được dài, ngoài đẹp, còn có cấu truyền của brand, cấu truyền của designer, rồi phong cách để nó có phù hợp với xu hưởng thị trường hay không nữa thì Dracomus có một cấu truyền thương hiệu hay. Tại vì anh đấy làm cái brand nên anh đấy nhớ người mẹ đã mất sợi của mình. Rồi cách thiết kế cũng minimal này, đương cắt đẹp này, chất liều và màu sắc khá là sang, mang lang gió lạc màng kiểu miềm nắng nước Pháp, trong bối cảnh phong cách Paris-Chic đã hơi bào hoa rồi. Còn cái tuổi Le Chiquito của Giacomo Sti mang tính biểu tương, nó không mang tính chất nắng để đứng đô tại vậy.
kích thược nhỏ, khiến giả dễ tiệp cân hơn, cho phép thế hệ trẻ sở hữu mạnh ghẹp của thương hiệu xá xì với ngân sách vừa phải. Nên là đôi mắt thực dụng của em với Tri nhìn không ưng là đúng rồi. Nhưng mà trong thời trang cao cấp, giá trị biểu tượng và vị thế xã hội mới là yếu tố quyết định, không phải khả năng đường đồ.
Đấy, nghe Nhi phân tích mấy câu đó là tự dưng các bạn muốn đi Google để mua cái túi của Jackalux rồi đúng không? Có khi là ngay cả chị Trang cũng thấy giật mình tội về nghĩ lại. Thì Art Critics và những câu chuyện họ kể có tác dụng cũng tương tự là một dàng câu chuyện lối kẹo có lập luần và luần cứ để cuốn hút công chúng tin vào cái mà họ đang gạn cho tác phẩm. Kiểu như là nếu bạn thấy không đẹp thì để chúng tôi giải thích cho các bạn là vì sao các bạn nên thấy đẹp. Vâng, và trong nghệ thuật thì ngoài những cái tên là thân dân ra, Gallery họ cũng tìm kiếm những tài năng mới nổi ở các buổi trường lãm tục nghiệp chẳng hạn.
Họ có thể chọn một nhóm các bang sinh viên mới tục nghiệp rồi làm trường lãm nhóm, qua đấy xem là nghệ sĩ nào có tiềm nắng đem về doanh thu lợn trong tương lai, rồi mở trường lãm cả nhân cho nghệ sĩ đó, để quảng bá v.v. Hôm nay là chọn mặt gỡ vàng để ở đâu đấy? Đấy. Rồi chị Trang thấy mấy hãng thời trang hay có kiểu friend of the house, bạn của nhà mốt. Thường thì toàn cả cô celeb, diễn viên, người màu hóa hầu mặc đồ nhà mốt đi Fashion Week ở Paris.
Ừ thì mấy người đấy mới có giá trị quảng bá cho thương hiệu chứ người thường như mình thì là đối tượng tiêu xài, ăn theo thôi. Ừm, hoặc nếu chị không phải select, mà chị giao tới cái mức mua nhiều này là khách hàng quan trọng của brand thì chị cũng được mời. Tương tự nghệ thuật cũng vậy á chị. Hoặc ví dụ cái fashion week đi. Mình nghe tuân lệ thời trang ở Paris là mình thấy cái tính thương hiệu ở đây nó to hơn tuân lệ thời trang ở Hà Nội rồi đúng không?
Thì tại Paris nó có dí sản và dánh tiện từ trước. Ở đây chúng ta phải nhắc tới legacy của thương hiệu như một cái tem chứng nhận cho người mới. Tại Thầy Tem là Thầy tín tưởng ngay. Trong nghệ thuật cũng vậy, các thành phố trung tâm như New York, London, Paris đồng vai trò. Ví dụ nghệ sĩ mà ghi solo show ở New York thì nghe sang có sức năng hơn hẳn là solo show ở Hà Nội.
Đấy là mình nói về dánh tiếng thôi nha. Ủa chứ không phải Paris hả? À thì Paris từng là thủ đô nghệ thuật của thế giới thời kỳ ẩn tường và hiện đại đầu thế kỷ 20. Nhưng từ 6 tháng 9 thứ 2, về trai trò, Trung Tâm đã chuyển sang New York và London. Hiện tại thì hai thành phố này vẫn chiếm thi phần lớn nhất của thị trường nghệ thuật đương đài.
Nhưng mà trọng tâm đang dần đá cực hơn khi Hồng Kông, Singapore và cả Trung Quốc đại lục nổi lên như những điểm điện mới. Cũng phản ánh sức mạnh kinh tế và tầng lớp sưu tầm đang trỗi dày ở châu Á thôi chị.
Thì để em bắt lại một tí để so sánh tiếp với việc nhà một có friend of the house thì tương tự như việc gallery sẽ bán tặc phẩm cho ai. Đây là em không phụ đâu toàn bộ gallery trên thế giới. Em chỉ nói đến những cái gallery, những cái game player chính là các mega gallery nha. Nên khi mua tranh ở mấy cái gallery này, chứ chắc có tiền mình đã mua được tạp phẩm. Bởi vì người mua sẽ giúp thay đổi giá trị của tạp phẩm và nghệ sĩ mà.
Họ sẽ làm tạp phẩm tăng hay giảm, nên gallery họ sẽ chọn. Tức là mình phải là ai kiểu có danh, có tiếng đấy đúng không? Không phải là tôi chọn tranh để mua, mà là tôi có qua được vòng gửi xe để mua hay không. Nhưng kiểu collector có tên tuổi, như Harry Potter của ta còn bị từ chối. Vâng.
Về bản chất thì nhà số tập cũng là một gian brand. Họ có độc quyền truy cập vào thế giới đấy. Cái điều này không phải là ngầu nhiên, mà là do họ đã xây dựng vì thế quá nhiều yếu tố. Thứ nhất là họ có ta chỉnh để mua này. Thứ hai là họ có cú thẩm mỹ này.
Và cái cú thẩm mỹ này đã được thị trường công nhận quá nhiều năm. Em vị dụ như cái tuổi bớt kín ấy. Có phải là mình thích thì mình bước vào cửa hàng Hermes để mua đâu Mà phải là khách hàng của Hermes có lịch sử mua hàng khá khả này Rồi mới được offer cơ hội mua tuổi Birkin Mà offer là không phải mua liêng mà là phải cho vào danh sách chờ nha Tức là không phải chơi theo thử từ ai đến trước là được trước Mà phải là hệ thống ưu tiên dựa trên những mối quan hệ với thương hiệu và số tiền đã chi tiêu thì người chưa mua sẵn ở cửa hàng Hermes bao giờ ấy mà muốn sở hữu bơ kinh thì chỉ có thể mua lại ở thị trường thử cấp, mua qua reseller thôi. Mày nói tao mới để ý là dạo gần đây có sự tiền túi Hermes bán 10 triệu đô la được mua bởi một công ty chưa ai nghe tên bao giờ ở với đầu giá của Sotheby. Mà cái túi đẹp thì không nói làm gì.
Chứ cái túi này nó cũ, nó nhau, nó sơn. đặt ngay có ở đền là túi này vì sao đắt hơn hẳn với cái túi Birkin khác? Vì đầu giá công khai nên là cái trọn collector này nó đổ lộ liễu hơn. Người ta sẽ vừa hỏi là, à vì sao cái túi đấy nó đắt vậy? Và công ty đấy nó là ai?
Vâng, em còn nghe qua cái tin này. Search thì thấy cái công ty này cũng là một công ty chơi cỏ nhanh tiện lắm. Chắc là dùng chuyện thuật đậu giả này để tạo PI. Kiểu thẳng một mòn đậu giả cao ở Sotheby's thì sẽ được báo chí đưa tin rộng rãi. Và họ cũng biết điều này, họ cần sự quan tâm của công chúng.
Còn cái tuổi này, vì sao cỏ giả cao hơn Birkin ý? Tại vì chính cái tuổi này là cái tuổi mà giám đốc nghệ thuật của Atmos làm riêng cho Jane Birkin. Và đây là nguyên mẫu của dòng tuổi huyền thoại này luôn. Ừ thì bản thân cái túi đấy nó đặt theo tên của cô ấy đấy. Ừ đấy, nên là nó chứng minh một cái điểm em muốn nói là Jane Birkin từng sở hữu tuổi này thì bản thân Birkin có vẻ là một thương hiệu quá lớn trong nghệ thuật cùng tương tư.
Nha Xu Tâm chính là một thương hiệu. Em lấy vị dụ là Charles Saatchi, ống chủ của một trong những mega gallery mà nãy giờ cháu nhắc đến ấy. đồng thời ông ấy cũng là một nhà sưu tập có tiến tuổi. Khi mà Saatchi mua tạc phẩm của ái thì giá trị của tạc phẩm đó tăng lên ngay lập tức vì cả brand Saatchi này. Ê khoan, mà không nhất thiết là cứ phải mua ở gallery hay qua đầu thâu ở auction house.
Tao thấy có trường hợp cũng mua qua art dealer mà. Môi giới á, môi giới kiểu gì? Giống môi giới bến đồng xã nè. Tức là người mua dưới bản tác phẩm nghệ thuật. Thông thường thì họ sẽ có chuyên môn mua bán về một thời kỳ hoặc một vài thể loài nghệ thuật.
Vì font thì như kiểu người bốn đồ cổ. Yeah, Art Dealer đúng như cả Trang về cháu nói, là một loài brand trong thế giới nghệ thuật. Thường thì dealer họ có network nằm được đầu và cuội của chuỗi cúng ứng nghệ thuật. Mà mọi người thấy, thương mại nghệ thuật là một hoạt động thương mại ít minh bạch nhất và ít được quản lý nhất trên thế giới. Nó hoạt động trên nghiêm tin và con người nên sưu tâm nghệ thuật múa qua những điều lợi uy tím thì giúp giảm rủi ró sợ múa phải tránh giả của các master chẳng hạn.
Hay là rủi ró múa phải nghệ sĩ rợn nếu sưu tâm tránh là phung khúc rẻ hơn. Và thậm chí có cơ hội muốn tránh mới ra lo.
Nãy giờ Nhi và Châu nói rất nhiều về branding. Mà đa số người bình thường như chị hồi đây khi mà nhắc đến branding là nghĩ ngay tới một cái logo, một cái hình ảnh nhận viện rồi danh tiếng, uy tín thương hiệu nếu mà branding tốt thì đồng nghĩa với thương hiệu đấy mạnh, sản phẩm tốt và nó là lý do mà người dùng mua sản phẩm đấy nhưng có vẻ trong thị trường nghệ thuật đặc biệt là fine art hay thậm chí là ví dụ của Nhi về luxury goods nói chung Vì việc tôi mua một bức tranh xe xỉ, một cái túi limited, nó không phải chỉ để mình tôi ngắm, tôi xách, mà còn là công cụ ngầm để thể hiện sự giàu có, quyền lực và địa vị xã hội của tôi. Tôi mua sắm xe xỉ là một biểu tượng, một social signal, để gửi đi một thông điệp to hơn là tôi có gu, tôi thuộc nét quốc này, tầng lớp này. Và sau cùng, Chính tôi là một branding, là Midas với cái chạy biến mọi thứ thành vàng. Underneath the arches, I dream my dreams away Underneath the arches, Uncle still remains Thị trường nghệ thuật quốc tế hoạt động như một money game, được thiết kế và phản hành tên vi, nơi giá của một bức tranh có thể tăng vùn vùn chỉ vì tên tuổi của người mua hay kẻ bán.
Với giới thượng lưu giàu có, nghệ thuật còn là công cụ tài chính, công cụ thể hiện, xây dựng và duy trì địa vị xã hội. Tuy nhiên, nói như nêm cao trong truyện ánh trăng sáng, Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp sống lầm than. Ở một khía cạnh nào đó, có lẽ bản chất của nghệ thuật không chỉ bị giới hạn trong tay của những người có đắc quyền.
Nghệ thuật vẫn giúp con người kết nối, chuyển cảm hứng về phản chiếu đời sống của mọi tầng lớp xã hội trong đó có chúng ta. Tuy nhiên, khía cạnh bị nhân sinh này của nghệ thuật liệu có hoàn toàn vô tư và trong sáng, Bởi đôi khi trong lịch sử loài người, nghệ thuật cũng đã trở thành quân cờ quyền lực. Xin mời các bạn cùng đón chờ nghe ở episode tiếp theo của bộ series Vượt khó tự giúp này. Còn hôm nay đến đây thôi. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
Cảm ơn Châu. Cảm ơn Nhi.
Podcast: Oddly normal
Host: Van Nguyen
Guests: Châu (International Development Studies), Nhi (Artist, Art Researcher)
Date: February 10, 2026
Episode Theme:
This episode explores the intersection between art, money, and social status, unpacking why the “odd” ways the wealthy interact with art might actually reveal deep insights about economic, cultural, and social mechanisms. The discussion draws direct parallels between financial markets (stocks) and the art world, demystifying how art functions as a currency, status object, and investment vehicle in elite circles.
"Mong rằng các thính giả khôn ngoan của chúng ta đã tận dụng tốt những cảnh báo thảm họa trong podcast để bảo tồn giá trị tích lũy được trong chuỗi ngày ba cọc ba đầm của mình." – Van, [00:44]
[04:41–06:42]
[07:36–17:27]
"Chị Trang bảo là mình mua tranh đúng không ạ? Vậy chị đã bao giờ xem một buổi đầu giá tranh nào chưa?... Auctioneer sẽ đọc giả khởi điểm 1.000 đô, rồi đợi xem có ai có nâng giả cao hơn hay nữa không." – Nhi, [08:05]
"Blue chip trong nghệ thuật là các tác phẩm của những nghệ sĩ mà không cần ám hiểu nghệ thuật mấy chúng ta cũng đã từng nghe tên qua như chị vừa bảo đúng không? Van Gogh này, Monet này, Cezanne này, Picasso chẳng hạn." – Châu, [12:58]
[27:17–34:03]
"Chị có thể nghĩ Gallery như là Investment Banking của giới nghệ thuật…" – Châu, [27:31]
"Art Critics... Cũng là một dàn cây yếu yếu trong làn art..." – Châu, [30:44]
"Muốn làm giàu bằng nghệ thuật thì chỉ phải giàu số trước, mà ngoài tiền thì còn cần cả quan hệ..." – Nhi, [35:12]
[40:17–48:49]
"Chỉ có thể thuê các nhà phế bên nghệ thuật Việt bài khen, mua bài, mua báo, tạo tín đồn thị trường... tiết kiệm được cả triều đô tiên thuể." – Châu, [41:34]
"Freeport... là một loài kho siêu an toàn kiểu pháo đài... không bị đảnh thủy nhập khẩu..." – Nhi, [44:09]
[51:46–66:43]
"Tôi mua sắm xe xỉ là một biểu tượng, một social signal, để gửi đi một thông điệp to hơn là tôi có gu, tôi thuộc nét quốc này, tầng lớp này." – Van, [68:10]
"Gallery không chỉ trao tranh, họ điều khiển cả nhịp tim của thị trường cơ." – Nhi, [58:16]
"Nên khi mua tranh ở mấy cái gallery này, chứ chắc có tiền mình đã mua được tạp phẩm. Bởi vì người mua sẽ giúp thay đổi giá trị của tạp phẩm và nghệ sĩ mà." – Châu, [64:00]
[69:44–70:41]
"Nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp sống lầm than." – Van, [70:14]
"Nghệ sĩ qua đời rồi thì cũng không vẽ được, không nặng thêm được tự mới... cái này chính là tính khen hiếm scarcity của tiền mà anh Tiến có nhắc đến." – Nhi, [13:46]
"Cái quan trọng nhất của thị trường nghệ thuật chính là network. Đi đầu giả thì phải được mời chứ không phải là muốn đi là được đâu." – Nhi, [38:16]
"Thị trường nghệ thuật quốc tế hoạt động như một money game, được thiết kế và phản hành tên vi, nơi giá của một bức tranh có thể tăng vùn vùn chỉ vì tên tuổi của người mua hay kẻ bán." – Van, [69:44]
This episode lifts the veil on the high-end art world, illustrating its parallels to financial markets but with higher barriers to entry and heavier emphasis on social status and network effects. Art, here, is not only an aesthetic object but a potent financial, social, and symbolic asset—accessible mainly to those with money, reputation, and connections. Yet, despite its exclusive mechanics, the hosts remind us that the essence of art as a force for human connection, reflection, and change is not wholly owned by elites.
Teaser: The story continues in Part II, exploring how art has been historically exploited as a tool of power.