
Hosted by Kênh VOV Giao thông (VOVGT) · VI

Khi trẻ em được nghỉ hè, giao thông đỡ đông đúc bởi giờ đưa đón tập trung, nhưng cũng là lúc, thành phố thấy thiêu thiếu, nhơ nhớ những tiếng nói cười ríu ran ở cổng trường, nhớ hình ảnh những em bé sau lưng bố mẹ, hoặc những chuyến xe buýt khẩn trương mỗi sớm mỗi chiều.Phố dường như bớt sinh động và đáng yêu đi, khi trẻ em ít xuất hiện.Hãy cùng VOV Giao thông Quốc gia dạo bước qua những con phố đang vào hè, để lắng nghe thành phố kể nỗi nhớ tiếng cười con trẻ từng làm nên nhịp sống mỗi ngày.

Có những buổi sáng, thành phố thức dậy cùng vô vàn tin tức trên màn hình điện thoại. Từ ngày 1/7, một số tờ báo giấy quen thuộc cũng chính thức ngừng xuất bản, khiến những sạp báo trên phố càng thêm thưa vắng. Thế nhưng ở một góc phố, cô Nga vẫn ngồi bên những chồng báo được xếp ngay ngắn, chờ một người ghé lại, cầm lên và chậm rãi lật từng trang. Đã qua thời giao báo cho hàng trăm địa chỉ, nay có ngày chưa bán nổi mười tờ, tiền lời chỉ vừa đủ một gói xôi. Ở tuổi 67, cô vẫn gắn bó với sạp báo, bởi nơi ấy không chỉ là kế sinh nhai mà còn là cả một quãng đời của hai vợ chồng.

Không chỉ là nơi lưu giữ dấu ấn của trường đại học đầu tiên của Việt Nam, Văn Miếu - Quốc Tử Giám còn là nguồn cảm hứng bền bỉ của nhiều thế hệ nghệ sĩ.Triển lãm “Quốc Tử Giám trong nghệ thuật”, nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám, mở ra một hành trình đối thoại giữa di sản và nghệ thuật đương đại, để mỗi người xem có thêm một cách chạm vào lịch sử bằng cảm xúc…

Một buổi chiều dạo bước qua phố cổ, tôi nghe tiếng đàn tranh trong trẻo vọng ra từ một góc nhỏ. Giữa những âm thanh quen thuộc của phố phường, giai điệu như níu chân người qua. Theo tiếng đàn, tôi gặp An Như, cô gái trẻ mỉm cười bên cây đàn.

Giữa nhịp sống hối hả của Sài Gòn - TPHCM, Lăng Ông Bà Chiểu vẫn là khoảng lặng linh thiêng giữa lòng đô thị sôi động. Nơi đây không chỉ kể câu chuyện về một vị khai quốc công thần, mà sau mỗi lớp tường rêu phong, những dịp lễ hội, những nghi thức thờ cúng là câu chuyện về quá trình khai hoang mở cõi, nếp sống, tính cách, đời sống tinh thần của người dân Nam Bộ thuở ban sơ.

Có những mùa trong năm chẳng cần phải nhìn lịch cũng có thể nhận ra. Chỉ cần dạo qua vài con phố, bắt gặp những vỉa hè rực rỡ sắc hoa, người ta biết mùa tốt nghiệp đã về.Những bó hoa chỉ xuất hiện chớp nhoáng, nhộn nhịp trong một vài ngày rồi lại lặng lẽ biến mất, nhưng đủ để trở thành một dấu ấn rất riêng của thành phố mỗi độ chia tay giảng đường.Hãy cùng VOV Giao thông Quốc gia dạo qua mùa hoa tốt nghiệp, để cảm nhận những rung động và cả những yêu thương được trao gửi trong ngày trưởng thành.

Từ những khối phố, tiểu khu đến tổ dân phố ngày nay, mỗi tên gọi đều ghi dấu một chặng đường phát triển của Hà Nội. Nhìn lại hành trình ấy, nhà báo Nguyễn Ngọc Tiến đặt ra một gợi ý thú vị: thay vì những con số khô khan, liệu tổ dân phố có thể mang những cái tên lưu giữ ký ức và bản sắc của từng vùng đất?

Thành phố tất bật, có bao giờ bạn tự hỏi, một cuộc trò chuyện giữa những người xa lạ có thể bắt đầu từ đâu?

Nếu phải tìm một nơi để ngắm nhìn trọn vẹn vẻ đẹp "bên bồi, bên lở" của lịch sử Sài Gòn, có lẽ không đâu thích hợp hơn đỉnh cầu Khánh Hội. Nằm ngay ngã ba kiêu hãnh nơi rạch Bến Nghé đổ vào lòng sông Sài Gòn, cây cầu như một nét gạch nối mềm mại bắt qua hai thế giới: một bên là bến Bạch Đằng lộng lẫy với những tòa nhà hoa lệ, một bên là vùng đất Khánh Hội từng một thời lam lũ gồng gánh những phận người mưu sinh theo tiếng còi tàu.Trải qua bao thăng trầm với những lần đập đi, xây lại, cầu Khánh Hội hôm nay không chỉ là một mạch máu giao thông hiện đại, mà còn là một chứng nhân thầm lặng, lưu giữ trọn vẹn những mảnh vỡ ký ức của một đô thị sông nước bước qua thăng trầm thế kỷ.

Giữa những ngày cuối tháng Sáu, khi Hà Nội bắt đầu ngập trong sắc sen, bộ hành chọn đi chậm hơn trên những con phố nhỏ. Từ vỉa hè, hương sen đôi khi bất chợt thoảng qua trong gió, đủ khiến người ta ngoái nhìn.Và rồi, giữa một con phố đông đúc, bộ hành dừng lại trước một căn nhà nhỏ, nơi những bông sen đang lặng lẽ “ghé phố” theo một cách rất riêng.