
Hosted by Kênh VOV Giao thông (VOVGT) · VI

Có những lớp học đặc biệt bên Hồ Gươm mỗi cuối tuần, nơi các bạn nhỏ học tiếng Anh bằng cách trò chuyện với du khách quốc tế. Không chỉ học ngoại ngữ, các em còn học sự tự tin và cách mở cánh cửa giao tiếp.

Có những chuyến đi chỉ mất vài phút để sang bờ bên kia, nhưng phải mất cả một đời người mới gom đủ ký ức để kể lại. Với nhiều cư dân Bình Quới - Thanh Đa, chuyến phà qua sông Sài Gòn chưa bao giờ chỉ là phương tiện đi lại. Nó từng đưa những đứa trẻ đến trường, chở người lớn đi làm, nối những cuộc thăm hỏi người thân và lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của một vùng đất ven sông. Mỗi lần tiếng máy phà vang lên giữa mặt nước, cả một miền ký ức của Bình Quới dường như cũng được đánh thức.

Giữa khu đô thị mới, đường rộng dài cùng những tòa nhà cao tầng ngút mắt, có một miền cỏ lau rung rinh níu chân và níu cả tâm hồn người qua phố! Mùa cỏ lau ở phố mang đến cả một miền mây trắng bồng bềnh, mời bạn cùng bước lên!

Có những thanh âm không chỉ để nghe, mà để nhớ. Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, vẫn có những âm thanh đã đồng hành cùng Hà Nội qua bao thế hệ. Không ồn ào, không vội vã, chúng lặng lẽ chảy trong ký ức của thành phố, nhắc con người dừng lại, lắng nghe và tìm về sự bình yên.Mở đầu series "Thanh âm Hà Nội", hãy cùng VOV Giao thông Quốc gia lắng nghe tiếng chuông – một thanh âm đã ngân lên từ những mái chùa cổ, những tháp chuông nhà thờ và cả trong ký ức của biết bao người Hà Nội.

Sáng nay, trên con phố cũ, tôi chợt ngước mắt lên bức tường loang màu thời gian. Một tấm biển số nhà bé bằng bàn tay nằm dưới mái hiên, lớp men ngả màu, góc sứ sứt mẻ, con số mờ đi vì mưa nắng.

Có những đổi thay không cần lời giới thiệu, nhưng chỉ cần đi bộ một vòng là có thể cảm nhận. Khi những hàng rào dần lùi vào quá khứ, vỉa hè và khoảng xanh nối liền nhau, bộ hành có thể ghé vào công viên bất cứ lúc nào.Cảm giác về một ranh giới cứng nhắc bỗng tan biến, nhường chỗ cho một thành phố cởi mở, thân thiện và đáng để thong dong hơn.Hãy cùng VOV Giao thông Quốc gia bước vào không gian của những khoảng mở xanh, nơi khoảng cách giữa phố thị và thiên nhiên hoàn toàn được xóa nhòa.

Nếu Sài Gòn là dòng chảy không ngừng về phía tương lai, thì Chợ Bến Thành là chiếc neo giữ thành phố với những lớp ký ức của mình. Trăm năm trôi qua, ngôi chợ ấy không chỉ là chốn bán mua, mà là nơi cất giữ nhịp đập thâm trầm của đất Nam Bộ - dung dưỡng biết bao kiếp người truyền đời bám sạp qua những biến thiên thời cuộc. Bốn cửa mở ra bốn ngả mưu sinh, đón lấy ánh sáng và hơi thở của phố thị. Giữa một thành phố không ngừng chuyển động, Chợ Bến Thành vẫn đứng đó, cổ kính mà bình thản, như một cột mốc để phố thị có thể lớn lên mà không đánh mất ký ức của mình.

Ngày trước, ở những khu tập thể cũ của Hà Nội, muốn về nhà ai cũng phải bước qua những bậc cầu thang. Cũng từ những lần gặp gỡ rất đỗi bình thường trên lối đi chung ấy, người ta quen nhau, hỏi han nhau và tình hàng xóm lớn lên theo năm tháng.Khi nhiều khu tập thể bước vào hành trình cải tạo, những bậc cầu thang cũ không chỉ lưu giữ dấu vết của thời gian, mà còn nhắc nhớ về một nếp sống cộng đồng rất riêng của Hà Nội…

Nhắc đến Lăng Cha Cả, nhiều người không chỉ nhớ một vòng xoay giao thông tấp nập, mà còn nhớ một dấu mốc của Sài Gòn xưa. Nơi ấy từng có một công trình lịch sử, từng là điểm hẹn, là ký ức của nhiều thế hệ trước khi nhường chỗ cho sự phát triển của đô thị. Qua bao lần đổi thay, vòng xoay Lăng Cha Cả vẫn hiện hữu như một chứng nhân, kết nối quá khứ với hiện tại, để mỗi người khi đi ngang đều có thể bắt gặp đâu đó một phần ký ức của thành phố mang tên Bác.

Tiếng rao không còn dày đặc như nhiều năm trước. Giữa phố xá đông đúc và những khu đô thị mới, thanh âm ấy đôi khi chỉ thoảng qua rồi tan vào tiếng xe cộ.Nhưng phía sau mỗi tiếng rao vẫn là những con người lặng lẽ đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày, gìn giữ một cách mưu sinh đã theo họ suốt mấy chục năm. Và cũng từ những tiếng rao ấy, người Hà Nội nhận ra một phần ký ức của chính mình…