
Hosted by Tada le · VI

Cầm trên tay số báo in cuối cùng của một hành trình dài trước khi chuyển mình hoàn toàn sang định dạng số vào tháng 7/2026, lòng mình không khỏi bâng khuâng. Tờ báo ấy lớn hơn mình đúng hai tuổi, đã đi cùng mình từ những ngày còn là một cậu sinh viên ôm mộng văn chương, báo chí, cho đến hôm nay – khi đã là một người làm nghề thực chiến và trực tiếp đứng trên bục giảng để đào tạo những thế hệ làm truyền thông mới.Tập podcast tuần này không chỉ là một lời chia tay đầy hoài niệm với những trang giấy thơm mùi mực cũ, mà là một cuộc đối thoại giữa hai thế hệ, hai kỷ nguyên: Từ thời kỳ làm báo analog "đói khát" thông tin nhưng đầy lý tưởng, cho đến kỷ nguyên số "thừa mứa" dữ liệu nhưng lại thiếu đi những khoảng lặng để tư duy.Đứng bên bục giảng giữa mùa tuyển sinh, trước những trăn trở của học sinh và phụ huynh về tương lai của ngành Báo chí — Truyền thông trong thời đại AI lên ngôi, mình nhận ra: Công nghệ có thể thay đổi, hình thức bản in có thể mất đi, nhưng bản sắc và giá trị cốt lõi là bất tử.Hãy cùng mình lật mở lại những trang ký ức thiêng liêng và đi tìm 3 "Bộ lọc vàng" giúp các nhà truyền thông tương lai không bị cuốn trôi giữa đại dương thuật toán.

Tuần trước, có hai bạn sinh viên hỏi mình thi Vietnam Young Lions để được gì. Câu hỏi ấy đưa mình bay ngược về những năm tuổi đôi mươi, khi mình cùng một lũ trẻ tin gần như ngây thơ rằng sáng tạo có thể thay đổi được một điều gì đó. Đây không phải một bài nói về cách thắng giải hay các mẹo sáng tạo. Đây là câu chuyện về những đêm bootcamp ở Thanh Đa, những lần quay phim giữa đêm Sài Gòn, những câu chuyện nặng ký mà mình phải kể, và những gì thực sự ở lại sau khi mười mấy năm trôi qua. Nếu bạn đang lưỡng lự trước một cuộc thi, một ý tưởng hay đơn giản là một cái đề khó, câu chuyện hôm nay là cho bạn. 📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 📷 Instagram: @thangmania

"Làm sao để biết mình có thực sự đam mê một thứ gì đó, và làm sao để giữ được ngọn lửa ấy khi thực tế ngồn ngộn những áp lực?"Trong tập podcast đêm nay, hãy cùng thầy Tada quay trở lại một buổi tối muộn sau chuyến đi thực tế đầy cảm xúc cùng các bạn sinh viên ngành Truyền thông (CAS VinUni) tại VNA Media – Trung tâm Nội dung số của Thông tấn xã Việt Nam.Giữa không gian lặng đi của những trăn trở tuổi đôi mươi, một lời chia sẻ từ người đàn anh đi trước – anh Lê Xuân Thành – đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn khác về "đam mê". Đam mê không phải là một kho báu có sẵn để đi tìm, cũng không phải là cảm giác hào nhoáng, phấn khích ban đầu. Nó là phần thưởng của sự kiên trì, của những đêm trắng cam kết và gắn bó trọn vẹn với công việc.Nếu bạn đang cảm thấy mông lung trên con đường định vị bản thân, cảm thấy kiệt sức trong cuộc đua với công nghệ và thuật toán, hay đơn giản là đang chờ đợi "đam mê tự gõ cửa", tập podcast này là dành cho bạn. Hãy bật một ngọn đèn vàng, lắng nghe những lời thủ thỉ đêm muộn để tìm thấy điểm tựa cho hành trình sắp tới.

“Thế giới này rộng lớn và vận hành theo những cách không một cuốn giáo trình nào bao quát hết được. Đừng bắt bản thân phải chia đôi con người mình, cũng đừng ép mình phải đi theo một lộ trình tuyến tính mà người khác vẽ sẵn...”Mấy hôm nay Hà Nội bắt đầu vào hè, không khí có chút oi ả. Nhưng ngay lúc này, khi ngồi lại một mình trong không gian của Media Lab, xung quanh chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều, mình lại thấy lòng mình dịu lại sau khi khép lại buổi talkshow CAS Pathways.Tập Blog đi dạy tuần này là những dòng ghi chép đầy thẫn thờ và xúc động của một người thầy, sau khi ánh đèn của căn phòng Peace Room đã tắt bớt và các em sinh viên đã về hết. Điều làm mình bất ngờ và chạm sâu nhất ở tập này, không phải là những lăng kính học thuật hay góc nhìn thực chiến sắc sảo từ các vị khách mời anh Sean Boda (Đại sứ quán Mỹ) và cô Lena Lê. Mà chính là sự hiện diện của các em những người ngồi chật kín khán phòng ngày hôm đó.Hóa ra, đằng sau một chủ đề tưởng như chỉ dành riêng cho ngành Truyền thông hay Kinh tế, lại là những ánh mắt đầy tò mò liên ngành của các em đến từ Khoa học máy tính, Kỹ thuật, Y khoa cho đến Tâm lý học. Các em mang theo một nỗi sợ bị đóng khung trong cái kén chuyên ngành, nhưng đồng thời cũng ôm một khát khao cháy bỏng: Được hiểu xem thế giới thực tế ngoài kia đang vận hành như thế nào.Trong tập này, tụi mình sẽ cùng trò chuyện về:Chi tiết đắt giá từ chiếc ghế Host: Câu chuyện về sở thích chơi game của một vị Tùy viên Văn hóa và bài học lớn về việc bước vào môi trường chuyên nghiệp không có nghĩa là phải bỏ lại bản ngã hay "đứa trẻ bên trong" ở ngoài cửa.Khoảng cách giữa giáo trình và bàn đàm phán: Khi học thuật kết hợp thực chiến kích thích những câu hỏi trực diện, không sáo rỗng của người trẻ.Trăn trở của một người đi trước: Làm sao để các em vững vàng khi bối cảnh xung quanh thay đổi liên tục? Và tại sao sự tò mò liên ngành không phải là xao nhãng, mà chính là tinh thần khai phóng giúp các em tự xây dựng hệ sinh thái tư duy đa chiều cho tương lai?Cuối tập phát sóng, mời các bạn cùng lắng nghe ca khúc tiếng Anh "The Sparks You Leave Behind" — một món quà âm nhạc mộc mạc thay cho lời gửi gắm của mình đến những "đốm lửa tò mò" vẫn đang cháy trong lòng các em sinh viên.Nhấp một ngụm trà, chúc các bạn một buổi tối bình yên, và hẹn gặp lại các bạn ở những lát cắt chân thực tiếp theo trên hành trình chúng ta cùng định hình tương lai.

Trong Blog Đi Dạy tập 6, tôi kể lại một buổi chiều Chủ Nhật rất đặc biệt ở VinUni, khi được dẫn chương trình VinUni Excellence Scholars Ceremony, lễ vinh danh học bổng tài năng dành cho sinh viên Cohort 7. Đứng cùng tôi trên sân khấu hôm đó là Khánh Ngọc, sinh viên năm hai ngành Truyền thông Đa phương tiện, học trò của tôi, và cũng là người từng ngồi phía dưới sân khấu ấy hai năm trước, chờ nghe tên mình được xướng lên nhận học bổng. Hai năm sau, em cầm micro gọi tên những người tiếp theo. Có những vòng tròn trong giáo dục đẹp hơn bất kỳ bài giảng nào ta từng soạn.Tập này là một lát cắt nhỏ về nghề dạy học: về những người trẻ sắp bước vào một hành trình mới, về ánh mắt tự hào của bố mẹ dưới hàng ghế khán giả, về khoảnh khắc một đứa trẻ 18 tuổi được gọi tên và nhận ra rằng có người tin mình một cách chính thức.Giáo dục, nhiều khi, không phải là những điều thật lớn lao. Nó là sự kiên nhẫn lặp đi lặp lại, là một câu nói có thể ở lại rất lâu trong đầu ai đó, là một sân khấu nơi sinh viên của mình trưởng thành trước mắt mình.Một tập podcast về niềm tin, sự trưởng thành, vai trò của người thầy, và cảm giác rất thật rằng: hành trình phía trước có thể không dễ, nhưng các em không đi một mình.Blog Đi Dạy tập 6: Chủ Nhật ở VinUni và màn chào sân của những đứa trẻ sắp lớn.Sản xuất: TADA’s World Thời lượng: khoảng 8-10 phút📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania

Vì sao chúng ta nhớ một câu chuyện rất lâu, nhưng lại quên gần hết những dữ kiện mình từng học? Và vì sao trong thế giới đầy thông tin hôm nay, khả năng kể chuyện lại trở thành một trong những kỹ năng quan trọng nhất?Trong tập Blog đi dạy này, Tada chia sẻ với sinh viên về storytelling như một năng lực nền tảng của con người. Từ những câu chuyện trong lịch sử loài người, từ sách của Yuval Noah Harari, cho đến thế giới TikTok và AI ngày nay, tập podcast đặt ra một câu hỏi rất thực tế: nếu AI có thể viết và tổng hợp thông tin, thì điều gì vẫn là lợi thế không thể thay thế của con người?Đó chính là khả năng hiểu con người và kể những câu chuyện có ý nghĩa. Không chỉ trong truyền thông hay marketing, storytelling còn là kỹ năng giúp nhà khoa học thuyết phục cộng đồng, doanh nhân xây dựng thương hiệu, và giáo viên khiến bài học trở nên sống động.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania

Tập hôm nay là một chia sẻ rất riêng về ranh giới của nghề dạy. Về cảm giác những người thật lòng với sinh viên lại thường là những người dễ bị hiểu sai nhất. Không phải vì họ làm sai, mà vì sự nhiệt tình đôi khi đi qua những khuôn mẫu cứng của giáo dục chuyên nghiệp.Từ môi trường sản xuất nội dung, mentoring, đồng hành cùng những bạn trẻ đầu tiên chạm vào nghề, cho đến khi bước vào trường đại học với một vai trò và trách nhiệm mới, hành trình làm thầy trở nên rõ ràng hơn. Không chỉ là thương, mà còn là giữ khoảng cách đẹp. Không chỉ là đồng hành, mà còn là đứng đúng vị trí để cả giảng viên và sinh viên đều an toàn.Trong tập này, câu chuyện bắt đầu từ những tin nhắn 20-11 giản dị của những người học cũ. Những bạn đã đi xa hơn, trưởng thành hơn, nhưng vẫn quay lại hỏi thăm, xin lời khuyên, nhờ xem dùm một đoạn dẫn hay một góc nhìn kể chuyện. Những khoảnh khắc đó khiến nghề dạy trở thành một điều rất mỏng manh và rất đáng trân trọng.Podcast đặt ra một suy nghĩ: làm giáo dục không chỉ là đứng trên bục giảng. Đôi khi là đứng cạnh. Và để đứng cạnh ai đó một cách trọn vẹn, cần học cách đứng cho đúng.Một tập dành cho những ai đang làm thầy, đang làm mentor, hoặc đang tập bước vào hành trình dẫn dắt người trẻ. Một tập để nhắc rằng sự chân thành cần đi cùng sự tỉnh táo, và muốn làm điều tử tế lâu dài, đôi khi chính mình cũng cần được bảo vệ.📌 Theo dõi thêm tạiWebsite: http://tadale.comPodcast: http://tadale.transistor.fmInstagram: @thangmania

Trong tập 3 của Blog đi dạy, Tada kể về một năm học rất khác - khi trí tuệ nhân tạo lặng lẽ bước vào giảng đường. Nó không ngồi vào ghế cuối lớp, nhưng hiện diện trong laptop, trong chiếc điện thoại, và đôi khi cả trong bài tập nộp cho thầy cô.Với thầy cô, đó là thử thách để giữ công bằng và nuôi dưỡng niềm tin. Với sinh viên, đó là cơ hội để học cách cộng tác với công nghệ thay vì né tránh nó. Tada chia sẻ những trải nghiệm, trăn trở và cả gợi ý thực tế: từ thi viết tại lớp, vấn đáp, đến “ba làn đường song song” – nơi tự lực, năng lực số và trách nhiệm xã hội cùng được rèn luyện.Đây là một lá thư nhỏ gửi đến những ai đang dạy và học: tốc độ có thể khiến ta đi nhanh, nhưng chỉ chiều sâu mới giúp ta trưởng thành.📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania

Trong một giờ học về kỹ năng giao tiếp, một sinh viên ngập ngừng hỏi:“Thầy ơi, sao em cứ phải cố nói cho tròn trịa, chứ không được nói 'ừm', 'à'?”Câu hỏi ấy khiến mình nghĩ nhiều về thán từ – những âm thanh nhỏ bé nhưng đầy nhân tính trong giao tiếp. Trong tập podcast lần này, mình kể lại câu chuyện từ lớp học, dẫn bạn đi qua những khoảnh khắc “ừm”, “à”, “wow!” – để nhận ra: có khi, chính sự không hoàn hảo ấy mới khiến chúng ta kết nối với nhau một cách chân thật nhất.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania

Có một môn học không nằm trong bất kỳ đề cương nào. Nhưng lại hiện diện trong mọi ánh nhìn, mọi dòng tin nhắn, và cả những khoảng lặng giữa thầy và trò.Tập đầu tiên của Blog đi dạy là lời kể nhẹ nhàng về “môn học vô hình” mang tên Phản hồi – nơi một người thầy đã rời bục giảng nhưng vẫn không ngừng học cách lắng nghe.Khi phản hồi không còn là lời phê hay nhận xét, mà trở thành một cách để nuôi dưỡng mối quan hệ.Khi một dòng tin nhắn từ sinh viên có thể trở thành ngọn gió thổi ngược – giúp người dạy đứng vững trong những khoảnh khắc hoài nghi chính mình.Theo dõi các Pocast của Tada tại http://tadale.transitor.fm Subscribe và theo dõi mình tại http://tadale.com