
Hosted by Vì sao thế nhỉ! · VI

5 giờ chiều, đường phố Hà Nội. Dòng xe chảy ào ngược xuôi không nắm được quy luật. Mỗi người đều có tọa độ riêng - về nhà, vào lớp học thêm, quay lại công ty tăng ca, ghé quán cà phê quen xả hơi sau một ngày dài, đến nhà hàng đã hẹn với đám bạn. Không ai nhìn xung quanh. Có chăng là nhìn đèn giao thông và lườm nguýt mấy người bấm còi inh ỏi. Ai cũng đang đến một nơi nào đó. Thế nhưng, đã bao giờ cậu bước ra đường, cứ vậy đi mà không cần biết điểm đến là nơi nào hay không?

"Tình yêu là gì?" Có lẽ đây là câu hỏi cũ kỹ nhất thế gian, nhưng cũng là điều khiến chúng ta cứ mãi loay hoay đi tìm lời giải đáp.Người ta đã tốn hàng ngàn năm, viết hàng triệu trang sách chỉ để định nghĩa một danh từ có hai chữ: Tình yêu. Thế nhưng, dường như chẳng có đáp án nào là tuyệt đối. Bởi vì với mỗi trái tim đang đập, tình yêu lại mang một hình hài riêng biệt. Hôm nay, hãy cùng chúng mình đi tìm câu trả lời cho câu hỏi muôn thuở ấy qua số Radio mang tên: 'Tình yêu là gì vậy nhỉ?'. Hãy thả lỏng tâm hồn, pha một tách trà nóng, và để những giai điệu này kể thay nỗi lòng của cậu nhé..._______Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé! https://youtube.com/@lunglinhlaploe?si=Vegx3EBVJjfy0Yv2

Có bao giờ cậu cảm thấy tiếc nuối cho một người đã từng bước đến để rồi lặng lẽ rời khỏi cuộc đời mình mà không một lời chào kết? Có những cuộc trò chuyện, đã từng rất thân thiết bỗng chốc thu gọn lại thành một dấu chấm xanh trên màn hình điện thoại, gần ngay trước mắt mà lại xa xôi đến lạ thường. Thế giới này có hàng tỷ người, và cũng có hàng vô vàn cách để định nghĩa tình yêu. Nhưng có một kiểu tình cảm mà chẳng thể gọi tên, khi hai người đủ gần để chia sẻ mọi tâm tư, nhưng lại quá xa để trao nhau một lời hứa hẹn. Mối quan hệ không tên cũng giống hai đường thẳng song song, không có điểm giao cắt, chỉ có thể lặng lẽ bước đi bên cạnh nhau. Nhưng cũng chính vì sự mập mờ ấy mà ta không được phép hờn giận, không được quyền ghen tuông, không được đòi hỏi, cũng chẳng có lấy một cái cớ để nũng nịu hay dỗ dành. Vậy có bao giờ cậu tự hỏi: Tại sao chúng ta lại chấp nhận dằn vặt con tim mình bằng những chấp niệm khó buông bỏ đến thế? Phải chăng ta sợ sự cô đơn, hay ta sợ phải đối diện với sự thật rằng chúng ta chẳng là gì của nhau? Hãy cùng Vì sao thế nhỉ lật dở từng trang ký ức và đi tìm câu trả lời cho những xúc cảm lửng lơ ấy trong tập Radio ngày hôm nay nhé!

Có những ngày mở mạng xã hội ra, ta bắt gặp quá nhiều thông báo chia tay, ly hôn, “đường ai nấy đi” của những cặp đôi từng được ngưỡng mộ như cổ tích giữa đời thường. Chỉ trong chớp mắt, một biểu tượng hạnh phúc sụp đổ, kéo theo vô vàn lời bàn tán, suy đoán và cả những phán xét nặng nề.Nhưng điều đáng nói là, thay vì chấp nhận rằng mọi mối quan hệ đều có thể thay đổi theo thời gian, những kẻ ngoài cuộc lại thường sốt sắng tìm một nguyên nhân thật cụ thể để lý giải. Phải có ai đó có lỗi trong sự vụ này. Bắt buộc phải có một người bị quy trách nhiệm. Một “vật tế thần” cần được gọi tên. Chẳng hạn như, trước câu chuyện ly hôn của hotgirl X và đại gia Xe, người ta bảo do X không sinh được con nên không giữ được chồng. Giờ thiếu gia B và tiktoker H thông báo chia tay, H có nhan sắc, biết kiếm tiền, chăm con giỏi thì người ta đổ là do da nâu, nhìn “không hợp phong thủy nhà giàu”. Từng là những cô gái hạnh phúc nhất khi bước chân làm dâu hào môn năm 18 tuổi, nhưng giờ đây khi hôn nhân sớm nở tối tàn, thứ họ phải đối mặt không chỉ là nỗi đau tan vỡ, mà còn là những đánh giá khắt khe từ dư luận. Thay vì chấp nhận quy luật tan – hợp như một phần tất yếu, người ta lại tìm đến những cái cớ, một lý do cụ thể, hay một ai đó để gán thành nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ ấy. Vậy tại sao, sau những cuộc hôn nhân không trọn vẹn, xã hội lại cứ phải chĩa mũi dùi vào phụ nữ với lý do cô ấy không đủ sức để giữ chồng hay không đủ tốt để chăm lo cuộc sống gia đình. Tại sao người ta luôn tìm mọi lý do để gán nhãn lỗi lầm lên người khác? Đằng sau phản xạ đổ lỗi ấy là những cơ chế tâm lý sâu xa nào mà chính chúng ta cũng không nhận ra? Hãy cùng Vì sao thế nhỉ tìm kiếm câu trả lời trong tập Podcast ngày hôm nay nhé!

Dạo gần đây, lướt mạng xã hội ở đâu mình cũng bắt gặp câu hỏi này, từ những bài đăng cho đến từng dòng bình luận. Nó khiến mình phải dừng lại một chút, tự hỏi rằng đến thời điểm hiện tại, những gì mình đã làm, đã đi qua, liệu có thể gọi là “rực rỡ” hay chưa. Đã bốn năm kể từ ngày mình đăng những video đầu tiên của Vì sao thế nhỉ. Từ những ý tưởng mơ hồ, mong muốn, khát khao được học hỏi và chia sẻ tri thức, mình cứ thế bắt đầu, từng chút một, chậm rãi. Thời gian đầu, phải thú thật mình cũng sợ chứ, sợ tất cả chỉ là ảo tưởng, sợ những cố gắng rồi sẽ tan biến, sợ rằng nếu không thành công thì mình sẽ ra sao. Mình đã mang theo những nỗi lo đó trong một khoảng thời gian rất dài. Nhưng có lẽ, nhờ một chút may mắn, nhờ những đêm kiên trì không bỏ cuộc, và hơn hết là nhờ một cộng đồng luôn lắng nghe và đồng cảm, nên mình mới có thể đi được đến hôm nay. Vì vậy, mình hiểu rằng phải sống trong cơn tuyệt vọng như nào, con người ta mới tự hỏi bản thân một câu hỏi như thế. Trước khi, cùng chúng mình đi hết số Podcast ngày hôm nay, mình muốn các bạn hãy cùng mình vừa theo dõi, vừa suy nghĩ xem, với bạn thế nào là một cuộc đời rực rỡ nhé._________Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé!https://youtube.com/@lunglinhlaploe?si=CAe3bdgc747bIDk2

“Cháu nó còn nhỏ, có biết gì đâu.”Đây có lẽ là câu nói quen thuộc mỗi khi một đứa trẻ gây ra điều gì đó ảnh hưởng tới người xung quanh. Gần đây, một số tờ báo liên tục đưa tin về những hành vi bạo lực quá độ của các em học sinh, trong đó có một sự việc do một cháu bé vô cùng nhỏ tuổi gây ra. Em bé này đã tự tay làm hại một bé mèo con khiến nó phải mang thương tật tới suốt đời. Sự việc nghe tới đây thôi cũng đủ để thấy đáng báo động rồi, nhưng nó còn đáng báo động hơn khi mẹ bé cho rằng hành vi của cháu là do còn nhỏ nên không biết gì. Đến hành vi đáng báo động này mà vẫn còn bị xem nhẹ vậy sẽ thế nào nếu những hành động tương tự tiếp tục được bao che? Chỉ cần một lời bao biện như vậy, mọi hành vi dường như lập tức được xóa bỏ trách nhiệm. Nhưng có lẽ không phải ai cũng nhận thức được rằng, chính những lời nói và quyết định đó, đã âm thầm định hình cách một con người nhìn nhận đúng sai. Hãy cùng VSTN! bàn luận về chủ đề này trong tập podcast này nhé! ☆ Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha.https://youtube.com/@lunglinhlaploe?si=DutpyS4z67_y5e58

Ba vạn sáu nghìn cây là khoảng cách có thể giúp con người đi được gần hết một vòng trái đất, dù không biết mất bao lâu, có thể vài giờ bay, nhiều ngày đi xe, hay thậm chí nhiều năm đi bộ. Những gì có điểm đến, tất dĩ cứ đi thì chắc chắn sẽ đến được. Vậy mà, người ta vẫn thường nói yêu xa khó lắm vì phải nhớ, phải chờ, phải chịu sự cô đơn giữa những ngày dài thiếu vắng một cái ôm. Có lẽ là vì họ chưa bao giờ biết được những khoảng cách xa hơn, những khoảng cách không tính được bằng cây số, không lấp đầy bằng một chuyến tàu hay một cuộc gọi video. Xa nhau về khoảng cách sẽ chẳng bằng xa nhau một đời. Hai con người hai thế giới, tách biệt âm dương có thể biến tình yêu thành nỗi đau vĩnh cửu, biến những giọt lệ lăn dài trên má chảy dài tựa như sông Hoàng Hà. Khoảng cách địa lý là bài kiểm tra cho sức bền, nhưng chia ly âm dương thì lại là vết thương khó lành.hãy cùng @visaothenhi đón nghe xem những người đã chia xa muốn nhắn nhủ điều gì tới người kia nhé. _____Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha!

Đã gọi là yêu, thì làm gì có mối tình nào không đau khổ. Yêu là chấp nhận thăng trầm, lúc nồng nàn, lúc rạn vỡ. Nó không bao giờ phẳng lặng như mặt hồ không gió, mà luôn gợn lên một chút sóng ở đáy sông. Nhưng càng trải qua những khó khăn sóng gió, chúng ta mới càng hiểu thấu được lòng mình, cũng hiểu thấu được đâu là người mà chúng ta nên yêu, đâu là tình yêu mà chúng ta nên giữ. Nhờ có những lúc thăng lúc trầm như thế, ta mới thêm trân trọng những phút giây kề bên. Càng yêu, ta càng có nhiều điều muốn sẻ chia, không chỉ là những lời ngọt ngào khi trong lòng còn đầy ắp những niềm vui, mà còn là những lo âu, phiền muộn. Ngày hôm nay, hãy cùng đón xem những vì sao lấp lánh này đã gửi tâm tư gì tới người mình thương nhé.

Có những thứ vừa đủ gần để nhìn ngắm nhưng cũng vừa đủ xa để không bao giờ thuộc về: như mặt trăng, hoặc như cảm giác vẹn nguyên thuở ban đầu. Có những người xuất hiện trong cuộc đời mình giống như một ánh trăng, đẹp đến mức chỉ cần nhìn thấy từ xa thôi cũng đủ thấy lòng bình yên. Người ta gọi đó là Bạch Nguyệt Quang – người mà chúng mình từng dành cả dũng khí của tuổi trẻ để thầm thương, nhưng lại dùng sự nhút nhát của cả đời mình để giữ im lặng, cất giấu tình cảm ở một góc nhỏ trái tim mình. Đó là người đã từng ghé qua năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, để lại những rung động trong trẻo nhất, nhưng cuối cùng chúng mình lại chỉ có thể đứng từ xa để dõi theo. Và hôm nay, hãy cùng Vì sao thế nhỉ mở lòng và đi tìm hình bóng của bạch nguyệt quang trong miền ký ức nhé! Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=VPx7DS67RV2wVnYXGAo9sw

"Cứ làm quá, chứ có gì đâu..”“ Mọi chuyện xảy ra đều có lý do, hạnh phúc là một lựa chọn mà.”“Ít ra cậu vẫn còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia.”Những câu nói ấy không hẳn là ác ý. Nhưng ẩn sâu bên trong, chúng vô tình mang theo một thông điệp rất nguy hiểm: nếu cậu đang buồn, thì đó là do cậu lựa chọn sai cảm xúc, đó là lỗi của cậu khi không lựa chọn “niềm vui”. Người ta thường nhân danh "tình yêu" hay "quản lý cảm xúc" để khuyên nhau gạt bỏ nỗi đau ngay lập tức. Nhưng chúng mình đâu phải những cỗ máy được lập trình chỉ biết cười. Là con người chứ có phải là phật thánh đâu mà cứ phải “tâm luôn tịnh và lòng thì đầy ắp từ bi”. Chúng mình không thể lừa dối cảm xúc bản thân bằng sự tích cực giả tạo.Và sự gồng mình đè nén đó, cái sự vui vẻ gượng gạo mà chúng ta vẫn hay lầm tưởng là mạnh mẽ đó, thực chất chỉ là bề nổi, là một phần của một tảng băng chìm khổng lồ mang tên tích cực độc hại.Cùng đón nghe tập podcast này cùng chúng mình nhé!