
Hosted by Vì sao thế nhỉ! · VI

Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=SmUDmhSMRoabgveaBakQQg________Có những đoạn đường trong đời không kết thúc bằng một đích đến, mà dừng lại ở một trạm dừng chân. Ở đó, ta ngồi xuống một chút, nhìn lại những gương mặt từng quen, những bàn tay từng nắm, những mối tình từng tin là sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường. Không phải mọi cuộc gặp gỡ đều sinh ra để ở lại. Có những người đến chỉ để dạy ta cách yêu, có những mối tình đi qua chỉ để nhắc ta học cách buông. Khi ta đủ can đảm để nói lời tạm biệt, không phải vì hết yêu, mà vì hiểu rằng có những mối quan hệ đã hoàn thành vai trò của chúng trong đời mình. Và rằng lời tạm biệt khi ấy, không phải là phủ nhận những gì đã có, mà là thừa nhận rằng mình đã đủ đầy, đủ yêu, đủ đau, đủ trưởng thành, để tiếp tục bước tiếp. Trạm dừng này nào có dành cho sự tiếc nuối, nó dành cho một hơi thở sâu, để khi đứng dậy, ta có thể mang theo những ký ức đã được đặt xuống nhẹ nhàng, và bước vào một khởi đầu mới, bình thản hơn, can đảm hơn, đúng không? Cùng đón nghe tập Radio cuối cùng của 2025 này nhé!

Mình vẫn nhớ như in khoảnh khắc chúng mình quyết định dừng lại. Không phải là một cuộc cãi vã nảy lửa, cũng chẳng phải vì sự xuất hiện của người thứ ba, mà chỉ là một buổi tối ngồi đối diện nhau, nhìn sâu vào mắt nhau và cả hai đều chấp nhận một sự thật rằng chúng mình chỉ yêu nhau đến đây thôi. Vậy tại sao hai người từng yêu nhau đến thế, trân trọng nhau đến thế, cuối cùng lại không thể cùng nhau bước tiếp? Phải chăng, chúng mình đã dùng hết dũng khí để bắt đầu, nhưng tình yêu lại không đủ lớn để vượt qua những khác biệt không thể hòa hợp?Hãy cùng Vì sao thế nhỉ! tìm kiếm câu trả lời trong tập podcast tới đây nhé!____Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=cmDwx0enT_6TaEHHP3pFTw

"Mẹ ơi!Con biết ơn vì mẹ là mẹ của con, nhưng cũng xin lỗi vì đã là con của mẹ..."Có những lời xin lỗi chưa bao giờ được nói ra, không phải vì không hối hận, mà vì quá đau để gọi tên.“Con xin lỗi vì đã là con của mẹ”, lời xin lỗi dường như chính là tiếng thì thầm của một đứa trẻ đã lớn lên trong cảm giác mình là gánh nặng, là sự sai lầm, là câu hỏi âm ỉ: nếu con không tồn tại, liệu mẹ có nhẹ lòng hơn không?Tập radio này dành cho những người con đã từng thu mình lại để vừa vặn với nỗi buồn của mẹ, từng xin lỗi vì sự hiện diện của chính mình, từng học cách yêu trong lo sợ bị từ chối. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, lắng nghe những khoảng lặng giữa ba mẹ và những đứa trẻ, để hiểu rằng: có những nỗi đau không sinh ra từ ác ý, mà từ những vết thương chưa kịp lành.Cùng đón chờ nhé!

Follow dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé! ________“Giới trẻ bây giờ nói cái ngôn ngữ gì ấy, không hiểu nổi!”Ấy là câu nói của một anh sếp nọ than vãn về việc bạn nhân viên Gen Z thản nhiên thốt lên: “Ôi Skibidi thế cơ ạ?” ngay trong cuộc họp sau khi cả đội đang đề cập đến vấn đề suy thoái kinh tế, lạm phát, dòng tiền thanh khoản chậm và nguy cơ phá sản của cả công ty.Người ta vẫn hay gọi Gen Z là thế hệ "cợt nhả", một từ mà vốn mang nghĩa đùa giỡn, chọc cười, châm biếm trước những vấn đề nghiêm trọng. Ấy vậy mà giờ, cụm từ này lại được Gen Z tái định nghĩa theo cách hoàn toàn khác mang hướng tích cực, sáng tạo và sâu sắc hơn.Vậy rốt cuộc, phía sau những câu đùa cợt nhả đó là gì? Sự thờ ơ, hay một cách phòng vệ? Là sự hời hợt, hay một nỗ lực thích nghi? Gen Z cợt nhả vì vô tư, thiếu nghiêm túc, hay đây lại chính là nghệ thuật sinh tồn trong thời đại đầy rẫy những lo âu này? Hôm nay, hãy cùng Vì sao thế nhỉ phá bỏ những định kiến về thế hệ cợt nhả và hiểu được lý do tại sao chúng mình – thế hệ đi trước, đồng hành, hay đi sau Gen Z – cần học cách nhìn sự cợt nhả bằng một con mắt cởi mở và thấu hiểu hơn nhé.

“Ra trường mấy tháng rồi, bạn nhận ra mình vẫn đang thất nghiệp, sáng ngủ tới trưa, tối nằm cày phim, vẫn xin ba mẹ 5 nghìn gửi xe nhưng không sao hết vì bạn là một cô nàng thư giãn”.“Khi bạn quên rep tin nhắn cô ấy hai tuần rồi nhưng bạn là một chàng trai thư giãn”.“Dù báo thức đã reo. Tôi đã muộn làm. Nhưng tôi vẫn cho mình thêm 15 phút vì đơn giản tôi không sợ sếp và tôi là một người thư giãn”.Công thức chung của xu hướng “chill guy” là nêu ra một vấn đề, sự việc được cho là khó khăn, một nhiệm vụ "bất khả thi” mà bản thân đã đang và sẽ gặp phải, cộng với thái độ “không sao cả/không quan tâm hay vẫn cảm thấy nhẹ nhàng, bình thản bởi bản thân là một người thư giãn.” Nhìn theo một hướng tích cực, đây đơn thuần chỉ là một trend mang tính giải trí, giảm bớt áp lực trong cuộc sống bộn bề thường ngày. Đây sẽ là một lối sống "trong mơ" nếu được hiểu và được thực hành đúng hướng. Trong tập podcast hôm nay, hãy cùng Vì sao thế nhỉ tìm hiểu kỹ hơn về chủ đề này nhé!_______________Học ngoại ngữ 1-1 cá nhân hóa với giáo viên bản ngữ trên italki 🎉 Tặng 5$ khi mua 10$ ở bài đầu tiên với code VISAO: Web https://go.italki.com/ytvisao2503 App https://go.italki.com/ytvisao2503app

Một quá khứ chưa thể ngủ yên. Tồn tại những sang chấn tâm lý, được di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, khiến người bệnh nếm trải lại những cảm giác và cảm xúc gắn liền với một sang chấn thế hệ dù sang chấn đó đã kết thúc trong quá khứ. Vậy thế hệ sau có khả năng nào chấm dứt được vòng lặp này hay không? ____ Cuốn sách truyền cảm hứng cho podcast tập này: “Nỗi đau không thuộc về bạn” nằm trong top 10 cuốn sách về chấn thương hay nhất năm 2023 do Oprah Daily bình chọn. >>Mua sách tại đây - Nỗi đau này không thuộc về bạn: https://shorten.asia/kF9SJuEx

“Tình yêu quá đẹp để bị che giấu”, và màu sắc cá nhân cũng thế. Nếu không phải màu xanh, thì cũng đâu chắc chắn đó là màu hồng, mọi màu sắc trong xã hội đều hướng tới một mục đích là tô điểm thêm cho bức tranh chung của loài người. Cậu hãy luôn tự tin mà nói rằng: Tôi tự hào là LGBT, tôi mang đến cho thế giới một màu sắc của riêng mình. Chủ đề số radio này liên quan tới cộng đồng LGBT, mong rằng sẽ giúp những bạn đang mông lung có được một hướng đi nào đó! Mong rằng những giá trị ý nghĩa sẽ được lan tỏa rộng tới cộng đồng, mong rằng mỗi chúng ta đều có thể hiểu cho nhau, để cùng nhau, để được an yên trong lòng.

Tại sao cậu lại muốn ở bên cạnh một người mà người ấy không hề thấy hào hứng khi ở cạnh cậu? Sự lạnh nhạt, thờ ơ không phải là một cách từ chối khéo léo. Nó không phải là cách thể hiện sự tôn trọng và muốn giữ lại tôn nghiêm cho đối phương. Thực chất, đó là cậy vào sự yêu mến của người ta, tùy ý lãng phí thời gian của người ta mà thôi. Hưởng ứng ngày Nước thế giới, Tupperware đồng hành cùng VSTN! trong chiến dịch "Sống bền" hạn chế rác thải nhựa một lần ra môi trường. Chi tiết "Sống bền": https://bit.ly/3XjIpnd

Chuông đồng hồ điểm hết giờ làm bài. Bài kiểm tra cuối cùng của thời học sinh kết thúc. Cảm giác biết mình sắp xa bạn bè, xa thầy cô và biết lớp học này sẽ chẳng còn có nhiều cơ hội được tụ họp đầy đủ nữa thật khó chịu. Lúc đó, sao mà không khóc cho được.

Người ta thường nói, con gái chỉ có hai lựa chọn, nếu không xinh đẹp thì phải thật tài giỏi. Còn nếu đã không xinh đẹp mà còn không có năng lực nữa thì sẽ chẳng ai quan tâm cả. "Đàn bà chỉ cần đẹp đã được coi là thành đạt." Nhưng liệu đó có phải là tất cả?