
Hosted by Zzadio CNNZoom · VI

Giữa những xô bồ, bộn bề của cuộc sống, con người đôi khi lựa chọn dối trá như một cách để bảo vệ bản thân, mà vô tình quên đi mất cách thật thà với chính mình. Để rồi đến một ngày, khi sự trốn tránh ấy theo thời gian sẽ trở thành bản năng, mỗi lời nói được thốt ra lại làm cho vỏ bọc của sự dối trá càng trở nên kiên cố, dần che lấp đi những cảm xúc thuần khiết nơi đáy lòng.Chỉ khi một lần dám bước ra khỏi vỏ bọc ấy, có chăng bản thân cậu mới có thể đối diện với những điều chân thật nhất bên trong chính con người mình. Nếu được trao cơ hội để làm điều đó, liệu cậu có sẵn sàng thử một lần bước ra khỏi bóng tối của những ảo ảnh tự huyễn ấy để sống thật với chính mình?

Đến một lúc nào đó, tớ nhận ra mình không còn đi tìm một người hoàn hảo nữa. Sau những lần đổ vỡ, hình bóng của cậu dường như đã đổi khác đi nhiều. Và tớ hiểu rằng tình yêu không phải là tìm người vừa vặn với mọi kỳ vọng của bản thân mà là khi hai người đủ kiên nhẫn để đi cùng nhau, thay đổi cùng nhau và cùng nhau thấu hiểu.

Đến một lúc nào đó, tớ nhận ra mình không còn đi tìm một người thật khớp với những kì vọng của bản thân nữa. Sau những lần đổ vỡ, hình mẫu lí tưởng của tớ dường như đã được định hình lại. Tớ hiểu rằng: tình yêu không phải là tìm thấy một người thật hoàn hảo, thật vừa vặn với hình mẫu trong tớ; mà là khi tớ và cậu đủ kiên nhẫn đi cùng nhau, học cách thấu hiểu và sẵn sàng thay đổi vì nhau.

đêm gửi lửabập bùng, sáng chói,dưới màn mưaquây quần, hòa âmđêm giữ lửacủi hồng, lặng cháygiữa vòng taytàn bay, âm thầm.

Có lẽ, những cơn gió luôn là điều khiến tớ tò mò nhất, bởi dẫu chẳng thể nhìn thấy chúng, nhưng chúng vẫn luôn ở đó, chợt bay tới rồi lại đi, nhanh đến mức tớ chẳng thể đuổi kịp, nhưng cũng đủ chậm để khiến tớ thật lưu luyến. Và hơn thế, tớ cũng nhận ra rằng giữa rất nhiều ngọn gió giao hoà, tớ và cậu vẫn biết mình thuộc về đâu, và đã từng hết mình như nào với cơn lốc tuổi trẻ ấy.

Chẳng biết từ bao giờ, ta đã quen với việc hành động như những chú rối, bị điều khiển bởi những nụ cười và ngay cả hành động cũng đều được sắp đặt một cách tỉ mỉ. Phải chăng, điều khiến ta mải miết chạy theo xu hướng không phải sân khấu quá lộng lẫy, mà là nỗi sợ sẽ chẳng còn cơ hội nào để tỏa sáng nữa.Hãy cùng Zzadio FM #7 khám phá những vấn đề xoay quanh nỗi sợ bị bỏ lỡ và lắng nghe những lời chia sẻ đầy chân thành đến từ anh Nguyễn Sinh Hùng - vị khách mời đặc biệt của chúng ta trong số podcast FOMO-sapiens lần này nhé.

COMING SOON

Có những câu chuyện không chỉ kể về phép màu, mà còn là về những lần vấp ngã, những thiếu sót mà ai cũng từng một lần mắc phải. Phải chăng chỉ khi ta chấp nhận chính mình, chấp nhận những khó khăn, những thử thách, một bầu trời mới sẽ mở ra?

Câu chuyện nào rồi cũng phải đi tới hồi kết. Trên cuộc hành trình không còn phép màu, ta vẫn sẽ bước tiếp, bỏ lại sau lưng những vụn vỡ của kí ức, và những nỗi niềm còn dang dở.

Đôi khi, những điều tưởng chừng hoàn hảo lại ẩn chứa những góc khuất mà ta khó lòng nhận ra. Đôi khi, một điều ước đơn thuần lại có thể thay đổi cả một số phận. Khi cơn mưa sao băng rực sáng trên bầu trời đêm, cũng là lúc mà vô vàn điều ước được gửi gắm. Nhưng cậu đã bao giờ nghĩ, nếu những mong muốn ấy thành hiện thực, điều gì sẽ xảy ra chưa?