
Hosted by By J in Saigon · VIETNAMESE

Người ta cũng nói mưu cầu hạnh phúc là một trong những mong muốn lớn nhất của loài người. Mà rồi, hạnh phúc đó đến từ đâu, nó ở đó mãi được không, làm sao để mình không cảm thấy hụt hẫng và cô đơn trong cuộc sống nhiều biến động thế này?

Thơ viết vội lúc nửa đêm

Đã một năm rồi kể từ khi J lên sóng và được tâm sự cùng mọi người, J cũng muốn gửi lời cám ơn chân thành nhất tới các bạn đã lắng nghe và ủng hộ kênh podcast Gái Già Mạnh Mẽ, mặc dù mình không lên bài thường xuyên nhưng J vẫn luôn giữ trong lòng mong muốn được mang suy nghĩ của mình tới gần các bạn nhiều hơn. Hôm nay chúng ta cùng trò chuyện về sự im lặng của bản thân, đây là một tập J đã thu được một thời gian, nhưng mãi mới edit xong và publish. Chúng ta luôn luôn tồn tại một sự im lặng khi đoán trước được mình sẽ làm mình thất vọng. Có lẽ, chính chúng ta cũng bất lực trước sự ngốc nghếch vô tận của mình chăng?

Thật ra, nhiều khi mình hay nghĩ, mây tầng nào gặp tầng đó có lẽ phù hợp hơn và tốt hơn cho cả 2. Ít nhất là mình không bị nhiều suy nghĩ hay cảm thấy tủi thân vì mình không có background giống như vậy. Và những cái gọi là môn đăng hộ đối, thực ra nó rất quan trọng phải không. Nhiều lúc, khi gặp những người ngầu hơn, mình chỉ ước rằng mình là một style khác, một người khác. Nhu cầu được chấp nhận cũng nhiều như chuyện tìm được chính mình. Mà một mình thì sẽ cô đơn lắm. Nhưng hoà nhập với tất cả thì lại là điều không thể, và thay đổi để người ta chấp nhận mình là một chuyện khác. Còn bạn thì sao?

Ở mỗi giai đoạn phát triển của bản thân, chúng ta lại tô lên cho chính mình một màu sắc. Màu sắc cá nhân đôi khi rất dễ nhận ra nếu Bạn là một cá tính nổi trội. Vì lúc đó ng ta sẽ tự động label cho bạn nhiều từ để bạn nhận ra bản thân. Chúng ta có thể là một cô gái sống nội tâm, một người ưa sạch sẽ, một cô nàng màu mè, một tiểu thư truyền thống, một cô bánh bèo, một phụ nữ sắc sảo, cá tính. Đôi khi, chúng ta bị cuốn đi, và chúng ta dựa vào những label đó để định hình bản thân mà quên mất rằng màu sắc của chính mình không phải chỉ có như vậy.

Ở mỗi giai đoạn phát triển của bản thân, chúng ta lại tô lên cho chính mình một màu sắc. Màu sắc cá nhân đôi khi rất dễ nhận ra nếu Bạn là một cá tính nổi trội. Vì lúc đó ng ta sẽ tự động label cho bạn nhiều từ để bạn nhận ra bản thân. Chúng ta có thể là một cô gái sống nội tâm, một người ưa sạch sẽ, một cô nàng màu mè, một tiểu thư truyền thống, một cô bánh bèo, một phụ nữ sắc sảo, cá tính. Đôi khi, chúng ta bị cuốn đi, và chúng ta dựa vào những label đó để định hình bản thân mà quên mất rằng màu sắc của chính mình không phải chỉ có như vậy.

Năm con Hổ tới - chúc mọi người nhiều sức khoẻ và nhiều niềm vui! Năm cũ đã qua rồi, một năm chúng ta phải chứng kiến quá nhiều điều bất ngờ và những thay đổi không dễ chịu. Năm nay hãy là một năm tươi sáng nhé! By J in Saigon

Trong một ngày, chúng ta phải đối diện với hàng trăm nỗi đố kị. Thật ra, mỗi khi thấy ai đó đăng một hình ảnh đẹp và hạnh phúc nhất của họ, thì mình cũng thoáng lên một nỗi hờn nhẹ rồi. Nào, nàng hãy thử nghe tập này xem, nàng có thấy mình trong đó không nhé! Part 1: Vào đề Part 2: Hình dáng lòng đố kị Part 3: Chạy trốn ganh tị Part 4: Chật vật cưỡng lại nhỏ nhen Part 5: Trưởng thành Part 6: nhưng đố kị cũng cần thiết mà nhỉ? 𝘉𝘺 𝘑 𝘪𝘯 𝘚𝘢𝘪𝘨𝘰𝘯

Trong một ngày, chúng ta phải đối diện với hàng trăm nỗi đố kị. Thật ra, mỗi khi thấy ai đó đăng một hình ảnh đẹp và hạnh phúc nhất của họ, thì mình cũng thoáng lên một nỗi hờn nhẹ rồi. Nào, nàng hãy thử nghe tập này xem, nàng có thấy mình trong đó không nhé! Part 1: Vào đề Part 2: Hình dáng lòng đố kị Part 3: Chạy trốn ganh tị Part 4: Chật vật cưỡng lại nhỏ nhen Part 5: Trưởng thành Part 6: nhưng đố kị cũng cần thiết mà nhỉ? 𝘉𝘺 𝘑 𝘪𝘯 𝘚𝘢𝘪𝘨𝘰𝘯

Part 1: ước mơ của quá khứ đã đi đâu rồi? Pary 2: Trân trọng những mảnh ghép bản thân Chúc bạn ngủ ngon