
Hosted by Mai Anh · VI

Trung Quốc, thời cổ được gọi là Thần Châu, tức là mảnh đất của những vị Thần. “Bàn Cổ khai thiên địa”, “Nữ Oa tạo ra loài người”, “Phục Hy vẽ Bát quái”, “Thần Nông nếm trăm loài thảo dược”, “Thương Hiệt tạo chữ”, những truyền thuyết này đã triển hiện ra cho chúng ta một bức tranh lịch sử rõ nét. Sáng Thế Chủ tuần tự từng bước từ sáng thế, tạo ra con người, tạo nên môi trường sinh tồn và sinh sống cho con người, rồi truyền cho con người văn hóa để giáo hóa con người, từ đó quy phạm hành vi đạo đức của con người. Từ cơ sở đó, Sáng Thế Chủ đã an bài các vị Thần Phật hạ thế để truyền Pháp độ nhân, hướng dẫn con người tu luyện, đã tạo nên văn hóa tu luyện cho con người để con người phản bổn quy chân, quay về với thiên quốc. Từ những ghi chép cổ xưa cho thấy, Sáng Thế Chủ đã khai sáng ra tam giới nơi con người tồn tại. Từ rất xa xưa, Bàn Cổ đã nhận sứ mệnh của Sáng Thế Chủ để sáng tạo ra tiểu vũ trụ có rất nhiều thiên hà, trong đó có hệ Ngân Hà này của chúng ta.

Người ta vẫn cho rằng nước Nhật cường thịnh bấy nay là nhờ có cuộc cải cách Duy Tân của Thiên Hoàng Minh Trị năm 1868. Đấy là yếu tố vật chất dễ thấy trong việc tiếp thu kỹ thuật và tổ chức của phương Tây. Nhưng chính phần ẩn sâu của nền văn hóa Nhật mới chi phối tất cả, là nền tảng tinh thần của sức mạnh Phù Tang. Nguồn gốc của sức mạnh tinh thần ấy phải tìm về vùng đất Hoa Hạ. Từ thế kỷ 3 trước Công nguyên, Từ Phúc theo lệnh của Tần Thủy Hoàng, mang 3000 người đi ra biển kiếm thuốc trường sinh. Thay vì tìm được thuốc, ông đã tìm thấy một quần đảo nằm phía đông Trung Hoa, chính là nước Nhật sau này. Từ Phúc là người đầu tiên mang văn hóa Hoa Hạ tới Nhật Bản. Vào thế kỷ thứ 4, người Nhật Bản lấy tên nước là Yamato (hay Đại Hòa), còn người Trung Hoa thì gọi họ là Oa quốc, hay Nụy quốc, tức là nước của người lùn. Từ thời kỳ nhà Tùy, đã có nhiều du học sinh Đại Hòa tới học hỏi văn minh Hoa Hạ. Thế kỷ đầu tiên của Đại Đường, từ những năm “Trinh Quán chi trị” đến “Khai Nguyên thịnh thế”, văn hóa Trung Hoa xán lạn, quốc lực cường thịnh, dùng uy đức mà vỗ về bốn phương khiến lân bang khâm phục kính nể. Năm Trinh Quán thứ 4 thời Đường Thái Tông, Đại Hòa mới chính thức gửi sứ thần đến Đại Đường. Họ ra về, mang theo những tinh hoa văn hóa Thần truyền thời Đường trong ngôn ngữ, tín ngưỡng, kinh điển, phép trị quốc, kiến trúc, trang phục, phong tục dân gian v.v... Đồng thời nhờ Hoàng đế Đường Thái Tông, Đại Hòa được đổi tên thành Nhật Bản - tức là đất nước mặt trời mọc. Văn hóa Đại Đường - thời đại đỉnh cao của văn minh Hoa Hạ - đã bén rễ tại Nhật Bản như thế.

Suốt hàng nghìn năm qua, đã có biết bao câu chuyện xung quanh Tào Tháo, người gọi ông là quân tử, kẻ cho ông là tiểu nhân, người hâm mộ, kẻ khinh ghét, thực là trăm nhà đua tiếng. Chuyện cũ nghìn năm phủ bụi, thật giả đôi khi khó tường, loạt bài về Tào Tháo sẽ phần nào giúp quý độc giả có được cái nhìn toàn diện, chân thực và công bằng nhất về nhân vật từng tiêu tốn biết bao giấy mực này.

...Cho nên trên thực tế triều Chu là một quốc gia phong kiến. Những người này sau khi đã được phong đến các bang quốc của họ, phải đến đất biên giới của nước mình xới đất lên, tiếp sau đó trồng một cây tùng lên vị trí ấy. Động tác này gọi là “phong.” Hai chữ “phong kiến,” thì “phong” là chỉ việc xới đất của lãnh thổ nước mình ở biên giới lên, sau đó trồng cây tùng vào; vậy còn “kiến” thì có ý gì đây? “Kiến” chính là một quốc quân do Thiên tử chỉ định, làm người thống trị bang quốc, động tác này được gọi là “kiến.” Thế nên “phong kiến” trên thực tế là “phong thổ kiến quốc.”

Cuộc đại chiến ở hồ Bà Dương vào cuối thời nhà Nguyên, lại là một trận gió lớn giúp cho Chu Nguyên Chương trong tình huống thực lực có sự chênh lệch quá xa, đã đánh bại quân đội của Trần Hữu Lượng lớn mạnh gấp mấy lần quân đội của ông, đặt định địa vị Hoàng đế khai quốc của triều đại nhà Minh của ông. Mấy chục năm sau, lại có một người nữa ba lần trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, cũng nhờ vào trận gió lớn mà giành được thắng lợi, đăng cơ xưng Đế đồng thời đưa văn trị võ công của triều đại nhà Minh lên đến đỉnh cao, như vậy người này là ai?

tháng 12 năm Kiến An thứ 13, trong trận chiến giữa 5 vạn liên quân Tôn – Lưu với đại quân Tào Tháo được xưng là 83 vạn nhân mã, một trận gió đông nam nổi lên trong thời tiết giá lạnh của mùa đông đã thiêu rụi chiến thuyền của Tào Tháo. Trận quyết chiến này so sánh lực lượng của đôi bên có sự chênh lệch rất lớn, với thắng lợi của liên quân Tôn – Lưu đã cải biến tiến trình lịch sử, đặt định ra kết quả chia ba thiên hạ của Tam quốc. Chuyện như vậy chỉ là trường hợp đặc biệt thôi sao?

Loạt bài này gọi là “Tiếu đàm phong vân”, chúng tôi nhìn nhận lại lịch sử với một chủng tâm thái rất siêu thoát để tiếu đàm lịch sử. Vì sao gọi là “phong vân”. Trong “Kinh dịch” có một câu như thế này, gọi là “Vân tòng Long, Phong tòng Hổ”. Trong loạt bài này, chúng ta sẽ nói đến rất nhiều câu chuyện Long tranh Hổ đấu.

Nói đến lịch sử, chúng ta đều biết, dân tộc Trung Hoa là một dân tộc có ghi chép lịch sử dài nhất trên thế giới, có khoảng 5,000 năm lịch sử. Đáng quý nhất chính là, lịch sử Trung Quốc được ghi chép 5,000 năm đến nay không hề bị gián đoạn. Trong đó, có lịch sử đã được các sử quan biên soạn, cũng có lịch sử theo chỉnh lý của dân gian.

Người sống trên đời, buồn đau quá nửa, chuyện không như ý thường chiếm phần hơn. Đại dịch trước mặt, nguy hiểm trùng trùng. Chưa bao giờ, con người cảm thấy sinh mệnh mình trở nên mong manh như vậy. Thiên tai, dịch bệnh là điều không ai muốn. Nhưng ở chốn hồng trần cuồn cuộn, quy luật sinh - lão - bệnh - tử chẳng bỏ sót một ai. Y học hiện đại, máy móc tiên tiến không thể đẩy lùi bệnh tật. Người mang trọng bệnh mỗi lúc một nhiều. Dịch bệnh hoành hành mỗi lúc một khủng khiếp. Nguyên do ở đâu? Làm thế nào để có được thân tâm khoẻ mạnh, để tận hưởng kiếp nhân sinh tự tại thong dong? Đâu là phương thuốc ngàn vàng giúp con người tránh xa bệnh tật? Quý vị hãy cùng chúng tôi tìm hiểu trong một chương trình mạn đàm nhân sinh ngày hôm nay!

Thái Cực Quyền nhìn động tác bề ngoài thì thấy chậm rãi, từ tốn, tròn trịa, nhưng trên thực tế thì nhanh như suy nghĩ, ý niệm của con người. Người 80, 90 tuổi có thể đánh bại được cả đám cướp, đây là chỗ huyền diệu của Thái Cực Quyền mà không ai có thể trắc định được…