
Hosted by CRI · EN

Lâm Tâm Như: Những ngày sống nóng vội Thành Trung có thích xem phim Trung Quốc không nhỉ? Trung: Có chứ chị, trước kia khi còn ở trong nước, Thành Trung là khán giả trung thành của các bộ phim truyền hình và cả phim điện ảnh TQ, rồi dần dà thích học tiếng Trung Quốc, và rồi sau nữa thực hiện ước mơ có dịp đến Bắc Kinh du học đó chị. Ánh : Tin rằng Thành Trung và các bạn và nhất là những bạn hâm mộ phim nhạc TQ không xa lạ đối với nghệ sĩ nổi tiếng Đài Loan TQ Lâm Tâm Như, năm 1998, cô sắm vai "Hạ Tử Vi" trong bộ phim truyền hình Hoàn Châu Cách Cách liền nổi tiếng và hót đến cháy bỏng, năm 2010, cô lại sắm vai nữ chính trong bộ phim truyền hình "Mỹ nhân tâm kế", bộ phim này lại đẩy sự nghiệp diễn xuất của cô lên đến đỉnh cao. Trung:Năm 2011, Lâm Tâm Như được bình chọn là Nữ diễn viên Đài Loan được yêu thích nhất, ngoài ra cũng năm 2011, bộ phim "Mỹ nhân tâm kế" do cô thủ vai được bình chọn là bộ phim được hoan nghênh nhất khu vực TQ. Ánh:Trong chương trình Văn nghệ cuối tuần đêm nay, chúng tôi xin giới thiệu bài viết đăng trong tạp chí Phụ nữ hiện đại TQ số 7 năm 2013 nhan đề: Lâm Tâm Như: Những ngày sống nóng vội. Trước khi nghe bài viết này, mời các bạn thưởng thức ca khúc Anh Là Gió Em Là Cát trong bộ phim truyền hình Hoàn Châu Cách Cách do Lâm Tâm Như và Chu Kiệt song ca. Trung: Lâm Tâm Như sinh tháng 1 năm 1976 tại Đài Bắc Đài Loan TQ, năm 1993,Tâm Như 17 tuổi đã bắt đầu dấn thân lên con đường nghệ thuật làm người mẫu trên sàn Catwalk biểu diễn thời trang, năm 1994 Lâm Tâm Như cùng với nghệ sĩ nổi tiếng Hồng Công Trung Quốc Quách Phú Thành tương tác cùng quay phim quảng cáo, từ đó cô chính thức dấn thân vào làng biểu diễn phim ảnh; Năm 2003 cô thủ vai nữ chính trong bộ phim "Trai tài gái sắc" mang đề tài thời trang đô thị, động viên tinh thần phấn đấu cho các bạn trẻ, bộ phim này chiếm tỷ lệ khán giả rất cao. Sau đó, Lâm Tâm Như lại lần lượt sắm các vai nữ trong các bộ phim truyền hình và phim nhựa kinh điển như "Bán sinh duyên", phim "Tam Quốc diễn nghĩa mới", "Mỹ nhân tâm kế" v v..v Ánh:Năm 2009, Lâm Tâm Như thành lập Văn phòng Chế tác Lâm Tâm Như, tháng 9 năm 2011, bộ phim truyền hình"Khuynh thế Hoàng phi" do cô xây dựng và thủ vai chính đã xếp đầu bảng về tỷ lệ số khán giả đón xem so với các bộ phim khác công chiếu trong cùng thời gian, đồng thời còn phá kỷ lục số khán giả xem trực tuyến trên trang mạng Youku, nhờ đó Lâm Tâm Như đã ba lần đoạt giải "Người chế tác xuất sắc nhất" trong năm 2011. Trung :Ngoài chế tác các bộ phim điện ảnh và truyền hình ra, Lâm Tâm Như còn cho xuất bản ambum ca khúc của mình, cô còn làm người hướng dẫn chương trình truyền hình, trở thành nghệ sĩ đa tài toàn năng. Sau đây mời các bạn nghe Ngọc Ánh đọc bài viết "Những ngày sống nóng vội" của Lâm Tâm Như đăng trên kỳ thứ 7 năm 2013 của tạp chí Phụ nữ Hiện đại của Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh Cam túc. Lâm Tâm Như đã 36 tuổi, ngoài làm diễn viên ra, cô còn thành lập văn phòng chế tác, đảm đương cả công việc chế tác phim, thiết kế đồ trang sức. Cô từng có một giai đoạn cảm thấy rất đắc trí bởi nổi tiếng sau khi sắm vai trong bộ phim "Hoàn Châu Cách Cách", cô từng cho rằng mình rất thành công, rất nổi tiếng, có nhiều Fans hâm mộ mình biết bao. Thế là cô liền làm khách mời các chương trình của nhiều Đài truyền hình khác nhau, lúc thì làm khách mời của Chương trình Ẩm thực, lúc thì lại làm khách mời Quảng cáo nước hoa, lúc thì lại Quảng bá cho Chương trình Thời trang, rồi lại giới thiệu về phương pháp hóa trang vv, trong thời gian đó cô cảm thấy rất đắc ý, rất hưng phấn. Thế rồi một lần đi Anh, Lâm Tâm Như mua một cuốn sách đang bán rất chạy, vừa giở đọc vài trang đầu, cô liền bị cuốn hút bởi nội dung của cuốn sách này, nhưng rồi cũng chỉ có đọc được một phần ba cuốn sách. Sau khi về nước do bận nhiều công việc, cô đành phải bỏ dở. Cuốn sách bị gác lại khoảng nửa năm, cho đến khi nhớ ra rồi cô lại cầm cuốn sách này lên đọc, vừa giở trang sách, cô chợt ngớ người ra: Tất cả các hàng chữ in trong trang sách không cánh mà bay, không sót còn lại một chữ nào, câu chuyện tình yêu hấp dẫn từng làm cô say mê này, ngoài hàng chữ in trên bìa sách ra, bên trong các trang đều trắng xoá một màu như quyển sổ tay chưa viết. Lâm Tâm Như kể lại hiện tượng kỳ lạ này cho các bạn nghe, các bạn nghe cô kể như nghe chuyện ma quỷ vậy. Về sau, cô gặp một người bạn giàu kiến thức, người bạn này cho cô biết rằng: Đây là loại sách có thời hạn đọc. Thế là Lâm Tâm Như mới biết rằng, ở nước ngoài xuất bản loại sách như vậy, họ sử dụng loại mực in đặc biệt, đóng gói trong chân không rồi mới đem ra bán, một khi xé bỏ lớp giấy đóng gói, mực in trong sách bắt đầu có phản ứng hóa chất với không khí, nếu nội trong ba tháng mà không đọc xong, thì tất cả chữ in trong sách sẽ hoàn toàn tan biến hết. Loại sách này có tên gọi là sách—Nóng vội. Lâm Tâm Như phát hiện có dòng chữ in trên trang bìa cuối của cuốn sách rằng: Nếu bạn còn không đọc xong, thì đây không phải lỗi của sách, bởi vì cuốn sách này đã chờ đợi bạn suốt ba tháng rồi. Lâm Tâm Như vỡ lẽ rằng: Một cuốn sách 200 nghìn chữ, mỗi ngày đọc 2000 chữ, thì chỉ cần có 3 tháng là đọc xong, nếu đọc với tốc độ bình thường chẳng qua chỉ mất có 10 ngày là xong. Thế nhưng, cớ sao mà mình chỉ cần tranh thủ bỏ ra 10 phút mỗi ngày thôi mà cũng không có ư, chẳng lẽ mình bận đến nông nỗi này ư? Thế là cô liền bình tĩnh lại, cô bắt đầu xa lánh dần với các trường hợp sôi nổi ồn ào, cô nhìn nhận lại mối quan hệ giữa tiếng tăm và sự nghiệp, giữa người yêu và tình yêu, giữa nam và nữ. Thế là lại trong một chuyến đi Anh, Lâm Tâm Như liền một lúc mua về 20 cuốn sách Nóng vội nói trên, cứ 5 cuốn buộc lại thành một tệp, mỗi lần dỡ bỏ đóng gói, cô bắt buộc mình nội trong ba tháng phải đọc xong 5 sách một tệp. Kết quả là, cô đặt ra cho mình nửa tháng đọc hết một cuốn, thì chỉ một tuần là đọc đến phần cuối; vốn quy định cho mình trong một năm đọc xong số sách này nhưng cô chỉ bỏ ra 5 tháng là đọc xong. Cô cảm thấy khoảng ba bốn cuốn trong số sách này đáng để đọc đi đọc lại, nếu thấy hay thì sẽ đi mua cuốn sách đó in bằng loại mực bình thường, rồi xếp nó vào tủ sách cất giữ cẩn thận, thế rồi tủ sách của cô cứ như vậy mà nhiều dần lên. Đọc sách nhiều rồi, dần dần Lâm Tâm Như hình thành thói quen hễ có được cuốn sách nào cô đều đọc rất nhanh cho xong. Ở trong nước, tuy mua được sách mới in bằng mực bình thường, nhưng cô vẫn cứ tranh thủ thời gian đọc nhanh cho xong. Một năm sau, khi kiểm kê lại số sách mà mình đã đọc xong trong một năm qua, cô không dám tin rằng mình đã đọc nhiều sách như vậy, đó là: 6 loại tạp chí của cả một năm, 4 cuốn sách nội dung về Tài chính, 1 cuốn Triết học, 11 cuốn Tiểu thuyết bán chạy và 3 cuốn Truyện Ký nhân vật, trung bình mỗi ngày cô đọc khoảng mấy chục ngàn chữ các cuốn sách các loại. Một người bạn Mỹ nói với Lâm Tâm Như rằng, đọc sách cũng tựa như ăn bữa combo toàn phần KFC (Ken túc ky) vậy, lượng com bo ăn ở nhà hàng, hay ăn ở nhà, ăn ở dã ngoại cũng nhiều như nhau. Ở đâu cũng có thể ăn được, các thức trong combo cũng như nhau cả thôi, đâu cần phải vừa ăn vừa ngồi cho ngay ngắn làm gì?Điều quan trọng hơn nữa là, cứ để dành sách hay sách tốt đến sau này mới đem ra đọc, thì đây không phải là sự theo đuổi lối sống có chất lượng cao hơn, mà là sự mạo hiểm rất lớn. Hôm nay có một cuốn sách nhưng lại nghĩ để ngày mai mới đọc, tháng này lại nghĩ thôi để tháng sau mới đọc, cứ như vậy vạn nhất gặp phải chuyện gì bất trắc, thế là thôi không bao giờ lại đọc nó nữa. Việc đọc sách không những có thời hạn, mà biết bao công chuyện trong sinh hoạt hằng ngày việc gì mà chẳng phải là quá trình thời gian đếm ngược? Hết thảy những thứ như tình cảm ruột thịt, tình bạn, những bộ trang phục đẹp, rồi những ước mơ ôm ấp trong lòng thực ra đều có thời hạn cả. Về sau, Lâm Tâm Như liền làm thiết kế đồ trang sức, đây là việc cô ấp ủ đã lâu nhưng vẫn chưa bắt tay vào thực hiện. Trước hết cô đi Trường đại học Địa chất đăng ký ghi tên học lớp GIC, nhận được chứng chỉ sau khóa học rồi, cô lại học tiếp lớp FGA và DGA, hai giáo trình này đều được Quốc tế công nhận. Cô đã học rất nhiều bài giảng liên quan đến các kiến thức về kim cương, giáo trình chia làm 9 giai đoạn, cô đã bỏ ra gần ba năm để học hết khóa đào tạo. Sau khi đã lấy được bằng GIA , Lâm Tâm Như lại trở thành Nhà thiết kế đá quý của công ty đá quý CC. Đồ trang sức đầu tiên do cô thiết kế được đặt tên là Cá Heo, bán rất chạy trên thị trường. Cô bạo dạn nhất là thành lập văn phòng chế tác của mình, rồi lại thành lập trang web, cô tất tưởi bận rộn với hàng loạt các công việc trù bị để thành lập văn phòng chế tác như đi xin giấp phép của Cục Thuế, mời Luật sư, mua Nhãn hiệu, in car, thảo luận kịch bản, rồi tuyển chọn diễn viên, rồi lại mang các chứng từ đi tìm kiê...

Tản văn:GỐC ĐA TRÊN QUÊ HƯƠNG Nỗi niềm nhớ nhung của tôi bắt nguồn từ dòng suối trong vắt chảy từ sau ngọn núi, chảy qua gốc cây đa trên quê hương, từ những hòn đá cuội đủ màu, cho đến các chị em giặt giũ và gánh nước ven suối, lại còn những chú vịt đuổi nhau nô đùa cười cạc cạc cạc trên mặt nước; Tôi nhớ chiếc cầu đá trắng tinh dưới gốc cây đa, trên đầu cầu có dựng tấm bia khắc chữ, những con sư tử đá trên lan can cầu đã bị mọi người sờ đi mó lại đến nhẵn bóng. Dòng suối trong vắt lững lờ chảy đã làm trôi đi năm tháng tuổi thơ của tôi, chiếc cầu đá cổ đã khắc sâu vào trong tâm trí của tôi, những mẩu chuyện trong ký ức nhiều như những chiếc lá trên cây đa vậy... Hai gốc đa đứng ở đầu cầu, một gốc ngay thẳng, còn một gốc lại mọc theo hình chữ S trông rất quái dị, những cành cây mọc ra tua tủa cứ vươn nghiêng ra phía dòng suối, đám trẻ chúng tôi gọi nó là gốc đa "lưng gù". Điều càng đặc biệt nữa là, giữa lòng thân cây gù của nó từng bị đốt cháy thành trống rỗng, tạo nên chiếc máng hình chữ nhật dài khoảng hơn mét, thế nhưng nó vẫn sống dai dẳng, vươn ra phía dòng suối, nó ngẩng cao đầu, những cành lá rậm rạp đâm thẳng lên bầu trời. Thứ khiến tôi luôn nhớ quê nữa còn có chiếc ghế đá dài dưới gốc đa, đó là chiếc "Bảo tọa" và là chiếc "Giường mát " vào mùa hè của các nhà nông. Cứ vào lúc trưa hè, ánh nắng nóng bỏng của miền á nhiệt đới làm trong nhà nóng như bốc lửa, mặt đất như bốc khói, chỉ mỗi hai gốc đa cao to kia trông như chiếc ô khổng lồ xoè ra che cả vòm trời, nó toả xuống mặt đất một mảng bóng râm mát, chống lại cái nóng đến ghê người, đây là nơi để các nhà nông bị phơi nắng đen xạm đi trên nền đường làng lát đá phiến nóng bỏng đến đây thở phào nhẹ nhõm. Vào lúc hoàng hôn, sau một ngày làm lụng vất vả, mọi người lại đến đây ngả lưng lên những phiến đá đã được cọ sạch bằng nước suối, thưởng thức làn gió mát mẻ đêm hè, rồi lại kể cho nhau nghe những câu chuyện trong "Tam Quốc", trong "Thủy Hử", rồi từ những câu chuyện lạ đó đây lái sang chuyện đồng áng, gặt mùa ... khi hứng lên, còn có người đem cả Nhị đến kéo, có người phấn khởi liền cất cao những ca khúc đậm đà giai điệu hương đồng gió nội bằng chất giọng phóng khoáng, mọi người tìm kiếm niềm vui niềm an ủi để khuây khỏa những tháng ngày sống vất vả và khó nhọc. Tôi nhớ da diết những đêm hè vui vẻ dưới gốc đa. Có người mang cả vỏ chăn đến trải xuống nền đá phiến dài rồi nằm lên đó; có người khênh cả tấm phản đến, một đầu phản gác lên ghế đá, đầu kia gối lên thành lan can cầu đá, rồi trải chiếu lên phản mà nằm. Tôi thích nằm chen với người lớn trên phản, rồi ngửa mặt nhìn lên bóng hình vòm lá cây đa, trong bầu không khí êm ả và có chút huyền bí này, mỉm cười chuyện trò với các chòm sao trên màn trời đêm bằng tâm hồn mình. Quãng ngày xưa đó đã không bao giờ có thể trở lại được nữa. Tôi tỉnh dậy như vừa qua một giấc mộng, trên mình còn lưu lại một thoáng mát mẻ từ trên những chiếc lá đa chảy xuống; thế nhưng tôi quả thực đã biết rằng, thế là giấc chiêm bao đã thiếp đi mất hơn 30 năm rồi, mà tôi cũng đã xa rời quê hương những hơn ngàn vạn dặm rồi. Ôi, gốc đa già bên đầu cầu trên quê hương, mi đã trải qua biết bao mùa sương gió rồi nhỉ? Nghe nói gốc đa "lưng gù" đã bị sét đánh trúng trong một đợt bão mạnh, nó quằn quại rồi ngã gục xuống suối trong dòng nước lũ chảy xiết từ trên núi đổ xuống, nó đã ngã xuống mảnh đất quê hương thân yêu, nó đi hết dòng đời của mình. may mà gốc đa đứng thẳng kia bình an không đổ, nó vẫn đứng đó che chở cho bà con chòm xóm bằng vòm lá xanh xum xuê của mình. "Bố ơi, bố ơi, bố làm thêm cho con mấy chiếc sáo lá đa nào". Không biết từ lúc nào, thằng con trai tôi ngắt ở đâu được một nắm lá đa, nó chìa ra trước mặt tôi, thế là tôi liền cuộn những chiếc lá đa lại thành ống nhỏ rồi thổi cho nó nghe. Tiếng sáo lá đa lúc trầm lúc bổng, lúc xa lúc gần, hoà quyện thành dòng hương sầu nồng nàn, lan tỏa ra vây xung quanh lấy tôi. Ôi, gốc đa trên quê hương thân yêu, ta đã lớn lên dưới vòm bóng râm che chở của mi, nếu như đa có cảm giác, đa có biết nỗi lòng nhớ mi của ta tại nơi đất khách quê người xa xôi hay không nhỉ? Nếu như mi có tư tưởng, mi cũng sẽ như người mẹ hiền vậy, liệu có nhớ đến tôi, một người con đang phiêu bạt phương trời xa xôi không nhỉ?

Trong thời đại hội nhập ngày nay, muôn vật đổi thay, mỗi chúng ta cũng có nhiều thay đổi, thế nhưng có một thứ luôn được cất giữ trong lòng không bao giờ đổi thay đó là nỗi niềm xa nhớ quê hương. Thành Trung:Đúng vậy chị ạ. Việt Nam có một ca khúc nổi tiếng mà hầu như ai cũng biết hát, đó là bài "Quê hương", đã bày tỏ nỗi nhớ chùm khế quê hương ngọt ngào, tình làng nghĩa xóm gắn bó nhất và thân thiết nhất. Ánh:Nỗi niềm xa nhớ quê hương là thứ tình cảm chung của loài người, trong cõi lòng của mỗi người, nơi có gốc cây cổ thụ đình làng, có mái nhà xưa, có ông bà cô bác chính là nơi khiến ta nhớ nhung nhất. Trung Quốc có câu: 近乡情更怯 có nghĩa là càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp. Tất thảy những đổi thay của quê hương thường khiến ta vừa vui mừng nhưng đồng thời lại cảm thấy lâng lâng khó tả. Có bạn bày tỏ rằng, quê hương cũng như tuổi thanh xuân vậy, thường khiến lòng người vấn vương, thế nhưng bất cứ ai cũng đều không thể trở về ngày xưa được nữa. Trung:Thành Trung cũng có cảm nhận như vậy. Sau khi du học tại Trung Quốc nhiều năm, mỗi khi trở về Việt Nam, về thăm quê, trong lòng Thành Trung lại trào dâng rất nhiều kỷ niệm ngây thơ trong trắng của đời học trò, thế nhưng tất cả bạn cùng lứa với Thành Trung đều đã lớn lên thành người, theo đuổi sự nghiệp và con đường sống khác nhau, mỗi khi gặp lại các bạn, ai cũng đều kể hoặc nhắc lại chuyện trường xưa bạn cũ ở quê hương. Ánh:Vâng, Thành Trung học tập và sinh hoạt lâu năm tại Trung Quốc chắc đã phát hiện, tiến trình đô thị hóa của TQ đang phát triển rất nhanh, ngày càng nhiều người dân các vùng miền khác nhau ở Trung Quốc xa rời quê hương và người thân, toả đến khắp các nơi, đặc biệt là các thành phố khác để nhập cư làm ăn sinh sống, hình ảnh non nước của quê hương xa dần, rồi dần trở thành những hình ảnh gần gũi thân quen hiện lên trong ký ức. Trung:Ở VN cũng vậy, cũng đang ngày càng nhiều bạn trẻ xa rời quê hương và cha mẹ, ra thành phố học tập hoặc mưu sinh, nỗi niềm xa nhớ quê hương của họ cũng da diết, cũng lắng sâu. Ánh:Các bạn thân mến, trong Chương trình Văn nghệ cuối tuần thời gian tới, chúng tôi sẽ không định kỳ giới thiệu với các bạn một số bài tản văn mang đề tài "Hương sầu", hay còn gọi là "Nỗi niềm nhớ quê", những bài tản văn này thông qua ký ức và miêu tả của các tác giả về hương đồng gió nội, phong tục tập quán trên quê hương thời niên thiếu, để kêu gọi mọi người trong xã hội coi trọng việc bảo vệ môi trường thiên nhiên tại các vùng nông thôn, gợi lên cho mọi người kỳ vọng xây dựng quê hương và hướng tới cuộc sống tươi đẹp. Trung:Trong chương trình đêm nay, chúng tôi xin giới thiệu với các bạn tản văn nhan đề "Gốc đa trên quê hương" của nhà văn Hoàng Hà Lãng, ngoài ra còn mời các bạn thưởng thức một số ca khúc ca ngợi quê hương vùng dân tộc thiểu số Trung Quốc. Trước hết mời các bạn thưởng thức bài "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó", do giọng ca nổi tiếng Trung Quốc Tơ-tơ-ma trình bày. Nghệ sĩ nổi tiếng Tơ-tơ-ma Ánh: Nghệ sĩ nổi tiếng Tơ-tơ-ma sinh năm 1947, bài dân ca Nội Mông "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó" do chị trình bày vào năm 1979 liền được công chúng hoan nghênh và lan toả đi khắp đất nước Trung Quốc, chị được mọi người mệnh danh là "Chim Sơn ca trên thảo nguyên". Ca khúc "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó" có đoạn: Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó Gió thổi cỏ xanh hoa nở khắp mọi nơi Những chú tuấn mã như mây bay trên trời Những cừu những bò như những hạt ngọc châu Cô gái chăn nuôi cất tiếng ca vang xa Tiếng hát vui vẻ tỏa vang tận chân trời Một số ca khúc hát về quê hương của dân tộc thiểu số Trung Quốc Trung:Các bạn thân mến, trên đây các bạn vừa nghe tản văn "Gốc đa trên quê hương" của nhà văn đương đại TQ Hoàng Hà Lãng. Phải chăng các bạn cũng từng hoặc đang đặt câu hỏi cho mình rằng: Vì sao con người ta lại hay nhớ đến quê nhà mình nhỉ? Có một cư dân mạng Trung Quốc viết rằng: Quê hương là nơi cất giữ tuổi thơ, cất giữ cả tuổi thanh xuân, tuổi trung niên của mỗi chúng ta, quê hương đã trở thành một phần không thể tách rời trên dòng đời chúng ta, và trở thành chính bản thân ta nữa. Quê hương không phải là thứ hàng hóa, không phải là nơi thắng cảnh để đi du lịch, không phải là tấm vé khứ hồi bán cho bất cứ hành khách nào theo giá quy định, và cũng không phải là nơi để đến nghỉ ngơi vào dịp cuối tuần của mọi người. Quê hương là nơi chứa đựng mồ hôi và nước mắt mà các nơi thắng cảnh du lịch khác không có được, do vậy mà trong ký ức của những người xa quê luôn nhớ về những người thân, bến nước, con đò, nhịp cầu hoặc cả dãy phố đoạn đường trên quê hương. Ca sĩ trẻ Chi-khơ-jun-yi dân tộc Di Trung Quốc Ánh: Tiếp theo chương trình, mời các bạn thưởng thức bài hát "Đưa con lên đỉnh núi" do giọng ca trẻ Chi-khơ-jun-yi dân tộc Di Trung Quốc thể hiện. Chi-khơ-jun-yi sinh năm 1988 tại huyện Cam Lạc, Lương Sơn, tỉnh Tứ Xuyên, cô là thí sinh đoạt giải ba trong cuộc thi "Giọng hát hay Trung Quốc" năm 2012 do Đài Truyền hình tỉnh Chiết giang Trung Quốc xây dựng. Bài hát "Đưa con lên đỉnh núi" có đoạn: Bản làng tươi đẹp Là thiên đường trong mơ Tiếng khèn mẹ thổi trong đêm Gọi người con đang phiêu bạt phương trời Nghe tiếng khèn trên đỉnh núi cao Là tiếng gọi đến từ thiên đường. Trung:Tình yêu quê hương là tiếng sáo vang vọng, du dương từ xa xôi truyền đến, tình yêu quê hương là câu chuyện huyền thoại cổ xưa, tươi đẹp và rung động lòng người; quê hương là hũ rượu nồng lâu năm, thơm ngon say đắm lòng người... Ánh:Vào phần cuối của chương trình hôm nay, mời quý vị và các bạn thưởng thức bài dân ca "Bông hồng đáng yêu", bài dân ca này của dân tộc Ca-dắc-xtan, do anh Ta-sken dân tộc Ca-dắc-xtan trình bày. Quê hương của Ta-sken ở U-rum-xu, Thủ phủ Khu tự trị Uây-ua Tân Cương, anh tốt nghiệp chuyên ngành Toán học tại trường Đại học Tân Cương, nhưng lại đam mê ca nhạc. Tháng 7 năm 2013, anh đã tham gia mùa thứ hai cuộc thi "Giọng hát hay Trung Quốc", trở thành thí sinh xuất sắc đoạt giải nhì trong cả mùa thi của huấn luyện viên Trương Huệ Muội, nghệ sĩ nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc, giọng ca nam ngọt ngào ấm áp du dương đi vào lòng người của anh rất được đông đảo công chúng yêu ca nhạc Trung Quốc hâm mộ. Trung: Ca từ bài "Bồng hồng đáng yêu" có đoạn: Bông Hồng Sai-di-ma-ri-a đáng yêu Hôm đó anh cưỡi ngựa đi săn trên núi Vừa lúc em hát điệu như mây vờn dưới núi Giọng ca em làm anh ngây ngất Anh từ trên núi ngã lăn xuống Ôi chà chà Giọng hát em như mây vờn dưới núi.

Takakura đã để lại ấn tượng khó quên cho muôn vàn các thế hệ khán giả Trung Quốc, qua các vai diễn của ông trong nhiều bộ phim từng công chiếu tại Trung Quốc trong nhiều năm trước đây. Ngày 10 tháng 11 vừa qua, Nghệ sĩ nổi tiếng Nhận Bản Ken Takakura đã qua đời do bị bệnh ung thư, hưởng thọ 83 tuổi, tin buồn vừa truyền đến Trung Quốc, các phương tiện truyền thông Trung Quốc đưa tin cập nhật rộng rãi, đông đảo cư dân mạng trong khắp cả nước Trung Quốc hết sức tiếc thương và liền dấy lên làn sóng tưởng niệm người nghệ sĩ hết sức tài ba này. Năm 1976, ông Ken Takakura thủ vai nam chính trong bộ phim Đuổi bắt. Hai năm sau, bộ phim này được công chiếu tại Trung Quốc, đây là bộ phim nước ngoài đầu tiên du nhập vào Trung Quốc Đại lục kể từ sau ngày kết thúc cuộc đại cách mạng văn hóa, cho nên đã gây cơn sốt mạnh và có sự ảnh hưởng rất lớn trong đông đảo khán giả Trung Quốc lúc bấy giờ. Hình ảnh người cảnh sát trong phim do ông Ken Takakura thủ vai đã đi sâu vào lòng người, từ đó trở thành thần tượng hàng đầu của hàng tỷ khán giả Trung Quốc. Rất nhiều người thuộc lứa tuổi trung niên hoặc cao niên Trung Quốc cho đến nay vẫn quen thuộc giai điệu bài hát chủ đề trong bộ phim "Đuổi bắt" này. Sau đó, các bộ phim như "Tiếng gọi từ núi xa", "Nhà ga" do ông Ken Takakura sắm vai nam chính cũng đều hot đến bốc lửa tại Trung Quốc. Hình ảnh trầm ngâm có vẻ lạnh lùng của ông đã trở thành người tình trong mộng của phái đẹp Trung Quốc lúc bấy giờ. Năm 2005, đạo diễn nổi tiếng Trung Trương Nghệ Mưu đã mời ông Ken Takakura đóng vai nam chính trong bộ phim Một mình cưỡi ngựa đi trăm dặm Tính đến năm 2014, ông Ken Takakura đã sắm các vai trong 204 bộ phim. Ngoài đóng phim ra, ông còn đam mê sáng tác văn học, tập tản văn "Chim cánh cụt ở Nam cực" từng được xuất bản tại Trung Quốc. Trong cuốn sách này, bạn đọc có thể thấy dấu chân ông in trên khắp các nơi trên thế giới, những nhân vật dưới ngòi bút của ông mang nhiều màu sắc huyền bí. Câu văn trong sách gọn gàng, nông vơi và rõ ràng, rất linh hoạt. Tiếp theo, mời các bạn nghe bài tản văn ngắn nhan đề: Mẹ già ở quê hương của ông Ken Takakura, hồi tưởng người mẹ đã mất. Cái dạo mẹ già mất, đúng vào lúc tôi đang trong quá trình bận quay bộ phim "Tướng Hanh tướng Cáp". Không kịp về dự lễ tang của mẹ. Mãi một tuần sau tôi mới về đến quê. Sau khi đã chắp tay dâng hương theo nghi lễ, tôi muốn nhân lúc chưa chôn cất, lặng nhìn hài cốt của mẹ. Mở nắp hộp đựng tro cốt của mẹ đặt trên Phật khám, tôi đã nhìn thấy hài cốt của mẹ. Bỗng dưng, một thứ tình cảm không muốn chia tay với mẹ dội lên mãnh liệt trong lòng tôi. Thế là tôi liền hé miệng cắn răng rắc xương cốt của mẹ. Mấy cô em gái tôi đứng gần đó thấy liền kêu lên: "Không được làm vậy, dừng lại ngay". Các em gái tưởng tôi đầu óc thất thường. Không, không phải đâu. Đây là sự xốc nổi khó mà có thể giải thích được. Lúc bấy giờ, niềm khát vọng dù thế nào đi nữa cũng không thể vĩnh biệt mẹ cứ dồn lên và chi phối tôi mạnh mẽ. Thời niên thiếu, sức khoẻ tôi yếu ớt. Hễ mắc bệnh, là mẹ lại túc trực bên tôi, mãi không chịu rời. Mẹ nhúng ướt chiếc khăn mặt đắp lên trán tôi đang bị sốt cao. Ban đêm nhiều lần thay khăn ướt, lại còn không ngừng mát xoa sống lưng cho tôi. Sau khi tôi lớn lên, mẹ ở quê vẫn cứ thường xuyên lo lắng sức khỏe cho tôi. "Thôi, đừng làm công việc vất vả như vậy nữa, sớm mà về nhà đi thôi con ơi". Mẹ nhiều lần viết thư cứ nhắc nhở tôi như vậy. Tôi không hề cho mẹ biết chuyện tôi từng đặt chân đến núi tuyết trời đông đất lạnh và Nam cực giá rét. Thế nhưng bộ phim nào do tôi sắm vai, thể nào mẹ cũng phải xem. Nói mẹ chỉ xem tình tiết cốt truyện của phim thôi thì không đúng, chi bằng nói rằng mẹ xem phim chỉ là để tìm hiểu liệu tôi có gặp nguy hiểm hay không. "Trên đùi lại mọc nhọt lạnh rồi. Thôi đừng đến những nơi giá lạnh quay phim nữa. Đi xin phép công ty thử xem con". Tôi nhận được bức thư như vậy của mẹ. Mẹ nói, đã thấy tranh áp phích phim có tôi rồi, phát hiện đùi tôi mọc nhọt lạnh. Khi chụp tấm ảnh áp phích nói trên, xung quanh tôi rất đông người: Thợ hóa trang, nhà thiết kế trang phục, thợ chụp ảnh,..., để che chỗ mọc nhọt lạnh, tôi đã bôi một lớp thuốc cao có màu da rồi. Không một ai để ý đến những nốt nhọt lạnh của tôi. Vậy mà, mẹ chỉ xem tranh áp phích, liền phát hiện ra ngay. Đọc xong bức thư này của mẹ, tôi bất giác cảm thấy một luồng hơi ấm áp đến từ tay mẹ. Mẹ thường đặt lòng bàn tay lên trán tôi, để xem tôi có bị sốt hay không. Lúc đó tôi cảm thấy luồng hơi ấm toát ra từ bàn tay mẹ. Có một bận, tôi bỗng dưng rất nhớ mẹ, thế là liền về quê thăm mẹ. Mẹ con vừa gặp nhau, mà tôi đã cãi với mẹ. Mẹ thường coi tôi là con trẻ, lúc nào cũng làu bàu, không chịu bỏ qua cho tôi một việc nhỏ nhặt nào. Tôi không thể nhịn nổi, thế là liền cãi lại mẹ. Kỳ thực thì, lẽ ra tôi phải nói câu: "Cảm ơn". Nhưng từ đó, hễ mẹ con gặp nhau là lại đấu khẩu với nhau. Lúc này đây, người nói với tôi những lời lẽ như vậy đã không bao giờ tồn tại trên đời này nữa. Cuộc đời thường có những niềm vui khắc ghi trong lòng. Không hẹn mà gặp người mình mến yêu ngưỡng mộ. Đó là niềm vui cho dù đã hóa thành tro cốt trắng rồi mà vẫn không muốn chia tay. Cuộc đời cũng có nỗi đau sâu sắc khắc ghi trong lòng. Đó là ắt đến một ngày, định mệnh đau xót bởi bắt buộc phải chia tay với người mà mình yêu mến vô cùng. Thế nhưng, mẹ già sẽ sống mãi trong lòng tôi.

Một thành phố, một bài ca. Có những thành phố rất đáng để chúng ta nhớ mãi; có một thứ tình cảm, đáng để chúng ta ngợi ca. Trong chương trình Văn nghệ cuối tuần trên sóng CRI đêm nay, xin mời các bạn thưởng thức một số ca khúc liên quan đến thành phố. Ánh : "Tình ca Khang Định" là bài dân ca nổi tiếng Trung Quốc được sáng tác vào thập kỷ 40 thế kỷ 20, có thể nói, đây là bài dân ca mà hầu như người Trung Quốc nào cũng biết hát, biết ngâm nga. Cưỡi ngựa bon bon trên đỉnh núi Có áng mây bồng bềnh đang trôi Mây chiếu xuống thành phố Khang Định Nhà họ Lý có chị cả xinh đẹp Chị Cả hảo tâm lại tốt bụng Nhà họ Trương có anh Cả tài ba Anh Cả đã phải lòng chị Cả Một thành phố một bài ca Nam Dương: Ca từ rất đơn giản, chẳng qua kể về anh Cả nhà họ Trương đã phải lòng chị Cả nhà họ Lý, vậy mà bài dân ca này rất nổi tiếng. Một trong ba giọng nam cao nổi tiếng thế giới người Tây Ban Nha Domingo đã trình bày bài dân ca này trong buổi diễn cá nhân của mình, ngoài ra "Tình ca Khang Định" cũng là ca khúc đầu tiên được đưa lên vũ trụ. Trong những năm 90 thế kỷ 20, để tìm kiếm tri âm của loài người trên vũ trụ, Cục du hành Vũ trụ Nhà nước Mỹ đã phóng một vệ tinh nhân tạo. Họ không những đã ghi âm tiếng kêu tiếng hót của các loại động vật chim muông và ngôn ngữ của các chủng tộc người trên trái đất từ trên vệ tinh, mà còn chọn lọc 10 ca khúc mang tính đại diện nhất trong phạm vi toàn cầu, "Tình ca Khang Định" chính là một trong mười ca khúc tiêu biểu nhất đó được đưa lên vũ trụ bằng vệ tinh nhân tạo này. Ánh: Thú thật rằng, khi lần đầu tiên nghe bài tình ca này, Ngọc Ánh không hề biết đến địa danh Khang Định là thuộc tỉnh thành nào của Trung Quốc, về sau mới biết thì ra Khang Định là một nơi xa xôi, nằm trên vùng giáp ranh giữa tỉnh Tứ Xuyên và Khu Tự trị Tây Tạng, thuộc phía tây tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, Khang Định có vị trí địa lý rất cao. Trong thành phố có núi tuyết cao 7.556 mét so với mực nước biển, cao hơn so với độ cao 2.560 mét so với mực nước biển của thành phố, tuy hai nhân vật trong bài tình ca này là họ Trương và họ Lý, nhưng thực ra Khang Định lại thuộc châu Tự trị Tây Tạng, cho nên mang đậm đà bản sắc dân tộc Tạng. Nam Dương: Chị Ngọc Ánh ơi, Nam Dương muốn hỏi chị rằng, nếu chị đi Đài Bắc du lịch trong dịp Tết Xuân cổ truyền, thì chị định đến đó ngắm cảnh gì nhỉ? Ánh: Ôi, tất nhiên là đi coi mưa của Đài Bắc rồi. Thế Nam Dương có nghe qua ca khúc "Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa" không nào? Nam Dương: Thế là chị Ngọc Ánh trả lời đúng câu đố của Nam Dương rồi đó. Vì Nam Dương cố ý hỏi chị vậy mà. Ca khúc "Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa" quá là nổi tiếng chị ạ. Bài hát này do giọng ca nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Mạnh Đình Vi trình bày đầu tiên và cho ra an-bum vào tháng 5 năm 1992, đây là an-bum đơn ca số bốn của cô. Tập an-bum này tiêu thụ những hơn 400 nghìn đĩa ở thị trường Đài Loan, còn tổng số tiêu thụ trên các thị trường âm nhạc châu Á vượt quá 10 triệu đĩa, đây quả là con số kinh khủng, chị nhỉ. Nam Dương: Đúng rồi, lúc bấy giờ người dân Trung Quốc đại lục còn chưa được phép đi du lịch Đài Loan, cho đến tháng 6 năm 2008, Đài Loan bắt đầu mở cửa cho Trung Quốc đại lục tổ chức các tuor du lịch đến Đài Loan, rồi kể từ ngày 28 tháng 6 năm 2011, Đài Loan lại mở cửa hơn nữa, cho phép bà con Trung Quốc đại lục có thể đi du lịch cá nhân. Ánh: Do vậy mà nhiều năm qua, Ngọc Ánh luôn luôn cảm thấy Đài Loan là một thành phố thương cảm nhưng lại lãng mạn, có lẽ do chịu ảnh hưởng của giai điệu bài hát này Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa Đừng khóc trên đất khách quê người Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa Giấc mơ là hành trang duy nhất Vẫn bầu trời đó, vẫn màn mưa đó Dưới chiếc ô che mưa đã không còn anh Em vẫn là em, anh vẫn là anh Chỉ nhiều hơn một mùa đông này. Ánh: Đúng là một bài ca một thành phố, nếu như một ca khúc tượng trưng cho một thành phố nào đó thì có lẽ các bạn Việt Nam liền liên tưởng đến những ca khúc rất đỗi quen thuộc, ví dụ như "Bến Thượng Hải", "Em yêu Thiên An Môn Bắc Kinh". Hai ca khúc không những mang đến sức hấp dẫn của hai thành phố lớn này, mà giai điệu cũng rất mượt mà vui tai, rất hay. Nam Dương: Mọi người của bất cứ quốc gia nào cũng đều tâm đắc và rất thích ca ngợi thủ đô nước mình. Tin rằng các bạn Việt Nam rất quen thuộc đối với các ca khúc ca ngợi Hà Nội, thủ đô đất nước Việt Nam của mình. Ví dụ như các ca khúc "Bài ca Hà Nội", "Mùa thu Hà Nội", "Hà nội Phố", v.v., cũng như vác bạn Việt Nam vậy, người Trung Quốc cũng rất thích những bài hát ca ngợi thủ đô Bắc Kinh, ví dụ như "Em yêu Thiên An Môn Bắc Kinh", "Trên Kim sơn Bắc Kinh", "Đêm Bắc Kinh"... còn Thượng Hải, một thành phố đông dân sầm uất cũng có rất nhiều bài hát ngợi ca mình, ví dụ như "Đêm Thượng Hải", "Bến Thượng Hải", "Thượng Hải năm 1943", v.v.. Ánh: Các bạn đang nghe bài hát "Đêm Thượng Hải" do nghệ sĩ nổi tiếng Trung quốc Chu Huyền trình bày, đây là bài hát trong bộ phim "Trường tương tư" sản xuất năm 1946. Nghệ sĩ Chu Huyền không những là diễn viên điện ảnh xuất sắc trong những năm 30-40 thế kỷ 20, mà còn được mệnh danh là "Giọng ca Vàng". Nam Dương: Bài hát "Đêm Thượng Hải" được lưu truyền lâu nhất, rộng nhất và rất được công chúng yêu thích và biết hát. Mỗi khi bài hát này vang lên, thì giai điệu cũng như ca từ bài hát này như đưa mọi người trở về với Bến Thượng Hải phồn hoa đông đúc tấp nập cách đây đã 70 năm. Ánh: Ca từ có đoạn: Đêm Thượng Hải, Đêm Thượng Hải Thượng Hải là thành phố không có màn đêm Ánh đèn rực rỡ, xe chạy ồn ào Tiếng ca điệu múa vang lên Chỉ thấy nàng mỉm cười nghênh đón Có ai biết nỗi khổ tâm của nàng Sống trong đêm đều chỉ vì Miếng cơm manh áo. Sau đây, mời các bạn nghe lại bài hát "Đêm Thượng Hải" do nghệ dĩ nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Thái Cầm trình bày: Ánh: Nam Dương ơi, vừa rồi chị em mình có nhắc đến rằng, chỉ vì có một ca khúc lưu truyền rộng rãi, khiến mọi người cảm thấy gần gũi và mến yêu một thành phố nào đó. Không hiểu Nam Dương có phát hiện không, một số thành phố nước ngoài, tuy chưa từng đặt chân đến nhưng vẫn cảm thấy rất đỗi thân quen qua một ca khúc lưu truyền nào đó. Nam Dương: Có chứ chị, Nam Dương nhớ rằng có những bài hát như châu Âu như "Quảng trường Pra-ha" hay "Thổ Nhĩ Kỳ màu xanh" rất hay. Năm đó, hai giọng ca nổi tiếng là Thái Y Lâm và Chu Kiệt Luân yêu nhau. Anh chàng Chu Kiệt Luân đã sáng tác liền ba ca khúc tặng người yêu mình, "Quảng trường Pra-ha" là một trong ba bài hát đó. Ánh: Một ca khúc hay được lưu tuyền rộng rãi đã thu hút mọi người ngưỡng mộ và yêu mến, cho dù nơi đó là đất khách quê người, qua đó có thể thấy, âm nhạc là không biên giới. Nam Dương: Sau đây, mời các bạn thưởng thức bài hát "Quảng trường Pra-ha" do Chu Kiệt Luân sáng tác, giọng ca Đài Loan Trung Quốc Thái Y Lâm trình bày . Ánh: Lời ca có đoạn: Em đứng trên quảng trường Pra-ha giữa hàng hôn Bên Bồn Cầu nguyện em gửi gắm hy vọng Đàn bồ câu trắng cúi lưng về phía hoàng hôn Bức tranh quá đẹp em không dám ngắm Hành lang Quảng trường Pra-ha không bóng người Em nhảy múa một mình Còn anh đang ngâm nga tại một nơi không xa. Ánh: Hà Nội là một đô thị bốn mùa xanh tươi, có rất nhiều bài hát ca ngợi Hà Hội. Vậy trước khi khép lại chương trình đêm nay, mời các bạn thưởng thức ca khúc rất đỗi quen thuộc "Bài ca Hà Nội".

Hai ngày thứ bảy và chủ nhật vừa qua rất có ý nghĩa, thứ bảy 20 tháng 6 trùng với Tết Đoan Ngọ truyền thống Trung Quốc mồng 5 tháng 5 âm lịch, mà chủ nhật lần thứ ba trong tháng 6, là Ngày của Cha theo lịch phương Tây, do vậy có thể nói hai ngày cuối tuần vừa qua là song hỷ lâm môn. Tết Đoan Ngọ truyền thống Trung Quốc Hải Vân: Nhân dịp này, xin chúc tất cả người cha trong Ngày của Cha hôm nay vui vẻ, nhân dân Trung Quốc hôm qua vừa ăn Tết Đoan ngọ truyền thống cũng rất vui vẻ. Ngọc Ánh: Hải Vân ơi, câu đầu em chúc Ngày của Cha vui vẻ thì đúng rồi, nhưng câu sau em nói mọi người trong ngày Tết Đoan Ngọ vui vẻ thì có lẽ ...có lẽ ... Hải Vân: Có lẽ sao hả chị? Ngọc Ánh: Câu sau em nói mọi người Tết Đoan Ngọ vui không đúng lắm đâu. Hải Vân: Nhưng chị ơi, em nghe nhiều người nói như vậy mà chị. Ngọc Ánh: Chính xác hơn thì nên chúc mọi người Tết Đoan Ngọ bình an khỏe mạnh thì đúng hơn. Theo quan điểm của Giáo sư Dương Quảng Vũ, chuyên gia Di sản Phi vật thể Trung Quốc cho rằng, Tết Đoan Ngọ không nên chúc nhau vui vẻ, bởi vì Tết Đoan Ngọ truyền thống thực ra là ngày Giỗ. Cho nên cùng lắm thì nên chúc nhau Tết Đoan Ngọ bình an khỏe mạnh là được rồi. Hải Vân: Ồ thì ra là vậy. Tết Đoan Ngọ an khang Khuất Nguyên Ngọc Ánh: Ừ mà nói đến đây, Ngọc Ánh xin giới thiệu luôn đôi nét về Tết Đoan Ngọ truyền thống vậy. Đây là ngày Tết cổ truyền xa xưa của Trung Quốc, bắt đầu từ thời Xuân Thu - Chiến Quốc cách đây hơn hai ngàn năm rồi. Có rất nhiều truyền thuyết về Tết Đoan Ngọ, nhưng mà tóm lại là có ba truyền thuyết chính như sau: Kỷ niệm ngày đại văn hào Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La tự vẫn, danh thần Ngũ Tử Tư gieo mình xuống sông Tiền Đường, còn nữa có người con gái hiếu thảo tên là Tào Nga đã gieo mình xuống sông để cứu cha, người đời sau đặt dòng sông này là sông Tào Nga. Hải Vân ơi, bất kể theo truyền thuyết nào thì mồng 5 tháng 5 Âm lịch cũng đều là kỷ niệm ngày Giỗ của nhân vật nổi tiếng đã gieo mình xuống sông xuống hồ tự vẫn. Hải Vân: Vâng, nghe chị giới thiệu trên đây, thì mồng 5 tháng 5 Âm lịch là ngày giỗ ngày tưởng nhớ người đã khuất. Cũng tựa như Tết Thanh Minh vậy, đây cũng là ngày lễ cổ truyền của Trung Quốc, trong ngày Tết Thanh Minh mọi người cũng chỉ có thể cầu chúc cho mọi người bình an mạnh khỏe mà thôi, bởi vì Thanh Minh là ngày đi tảo mộ tưởng nhớ người thân đã khuất mà. Ngọc Ánh : Đúng rồi, cho nên không phải ngày Tết, ngày lễ cổ truyền nào cũng chúc nhau vui vẻ đâu nhé. Hải Vân: Ồ, vậy thì em xin sửa ngay, xin chúc quý vị và các bạn Tết Đoan ngọ bình an khỏe mạnh, và nhân đây xin tặng các bạn ca khúc "Tết Đoan Ngọ". Tết Đoan Ngọ an khang Bánh chưng Trung Quốc Ngọc Ánh : Gói bánh chưng, cắm lá ngải, uống rượu Hùng Hoàng, treo bao thơm, v.v., là truyền thống văn hóa tưởng nhớ người đã khuất hơn 2000 năm lịch sử của dân tộc Trung Hoa, mọi người tổ chức nhiều hoạt động trong ngày này, đua thuyền rồng truyền thống là môn không thể thiếu được. Còn việc gói bánh cũng rất đặc biệt, bánh chưng của Trung Quốc gói theo hình tam giác góc cạnh, nhỏ hơn bánh chưng Việt Nam rất nhiều, thế nhưng nhân dân hai nước Trung-Việt có thể cùng đua thuyền rồng để kỷ niệm ngày lễ truyền thống này. Hải Vân: Đúng vậy, về đua thuyền rồng thì phải kể đến ngày Hội đua thuyền rồng trên biển quốc tế Phòng Thành Cảng, Quảng Tây, Trung Quốc là rất nổi tiếng. Ngày lễ này thường được tổ chức vào dịp trước hoặc trong Tết Đoan Ngọ hằng năm, ngoài ra ở đây còn tổ nhiều hoạt động khác, nhưng đua thuyền rồng vẫn là hoạt động chính. Tiền thân cuộc đua thuyền rồng hữu nghị nhân dân Trung - Việt được lần đầu tiên tổ chức vào Tết Đoan Ngọ năm 2004. Ngọc Ánh: Cho đến năm 2009, Phòng Thành Cảng ra sức bắt tay vào việc tổ chức sắp xếp các nguồn thương hiệu văn hóa - thể thao, và chính thức tổ chức ngày hội Đua Thuyền rồng quốc tế Phòng Thành Cảng, đến nay đã lần lượt tổ chức sáu lần. Hải Vân: Phòng Thành Cảng là bến cảng lớn nhất ở miền tây Trung Quốc. Ngày 14 tháng 6, chủ nhật tuần trước, cuộc Đua Thuyền rồng quốc tế Phòng Thành Cảng năm 2015 đã khai mạc tại eo biển phía tây khu vực bến cảng. Có 19 đội thuyền rồng đến từ Việt Nam, Hồng Công và Liễu Châu, Quảng Tây, Trung Quốc đã đến đây tham gia cuộc đua thuyền quyết liệt và náo nhiệt. Tết Đoan Ngọ an khang Đua Thuyền rồng quốc tế Phòng Thành Cảng năm 2015 Ngọc Ánh: Vùng eo biển phía tây là hành lang lớn hướng tới ra các nước ASEAN, và cũng từng là khởi điểm của "Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển"--- Hành lang bí mật Trung Quốc chi viện Việt Nam tiến hành công cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mặt biển vùng này rộng lớn, sóng biển êm ả không chịu sự ảnh hưởng của nước thủy triều lên xuống hoặc lũ lụt hạn hán. Hải Vân: Hằng năm cứ đến mùa tổ chức đua thuyền rồng, là vùng eo biển phía tây này lại đâu đâu cũng tiếng reo hò vang dội, tiếng thanh la tiếng trống râm ran, mấy chục nghìn khán giả đứng xem quang cảnh bầu không khí rầm rộ ở hai bờ biển có cây cầu vắt ngang, chứng kiến hoạt động thể thao đua thuyền trên biển, cảm nhận quang cảnh hoành tráng mêng mông dưới bầu trời xanh mây trắng. Ngọc Ánh: Nghe Hải Vân giới thiệu như vậy, tuy không có dịp đến hiện trường để chứng kiến quang cảnh đua thuyền rồng trên biển hoành tráng, nhưng trước mắt Ngọc Ánh lúc này như đang hiện lên quang cảnh ánh nắng, bãi biển, sóng biển, chim hải âu, ôi giá như có mặt ở hiện trường thì tuyệt vời biết nhường nào.

Một thành phố, một bài ca. Có những thành phố rất đáng để chúng ta nhớ mãi; có một thứ tình cảm, đáng để chúng ta ngợi ca. Trong chương trình Văn nghệ cuối tuần trên sóng CRI đêm nay, xin mời các bạn thưởng thức một số ca khúc liên quan đến thành phố. Ánh : "Tình ca Khang Định" là bài dân ca nổi tiếng Trung Quốc được sáng tác vào thập kỷ 40 thế kỷ 20, có thể nói, đây là bài dân ca mà hầu như người Trung Quốc nào cũng biết hát, biết ngâm nga. Cưỡi ngựa bon bon trên đỉnh núi Có áng mây bồng bềnh đang trôi Mây chiếu xuống thành phố Khang Định Nhà họ Lý có chị cả xinh đẹp Chị Cả hảo tâm lại tốt bụng Nhà họ Trương có anh Cả tài ba Anh Cả đã phải lòng chị Cả Nam Dương: Ca từ rất đơn giản, chẳng qua kể về anh Cả nhà họ Trương đã phải lòng chị Cả nhà họ Lý, vậy mà bài dân ca này rất nổi tiếng. Một trong ba giọng nam cao nổi tiếng thế giới người Tây Ban Nha Domingo đã trình bày bài dân ca này trong buổi diễn cá nhân của mình, ngoài ra "Tình ca Khang Định" cũng là ca khúc đầu tiên được đưa lên vũ trụ. Trong những năm 90 thế kỷ 20, để tìm kiếm tri âm của loài người trên vũ trụ, Cục du hành Vũ trụ Nhà nước Mỹ đã phóng một vệ tinh nhân tạo. Họ không những đã ghi âm tiếng kêu tiếng hót của các loại động vật chim muông và ngôn ngữ của các chủng tộc người trên trái đất từ trên vệ tinh, mà còn chọn lọc 10 ca khúc mang tính đại diện nhất trong phạm vi toàn cầu, "Tình ca Khang Định" chính là một trong mười ca khúc tiêu biểu nhất đó được đưa lên vũ trụ bằng vệ tinh nhân tạo này. Ánh: Thú thật rằng, khi lần đầu tiên nghe bài tình ca này, Ngọc Ánh không hề biết đến địa danh Khang Định là thuộc tỉnh thành nào của Trung Quốc, về sau mới biết thì ra Khang Định là một nơi xa xôi, nằm trên vùng giáp ranh giữa tỉnh Tứ Xuyên và Khu Tự trị Tây Tạng, thuộc phía tây tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, Khang Định có vị trí địa lý rất cao. Trong thành phố có núi tuyết cao 7.556 mét so với mực nước biển, cao hơn so với độ cao 2.560 mét so với mực nước biển của thành phố, tuy hai nhân vật trong bài tình ca này là họ Trương và họ Lý, nhưng thực ra Khang Định lại thuộc châu Tự trị Tây Tạng, cho nên mang đậm đà bản sắc dân tộc Tạng. Nam Dương: Chị Ngọc Ánh ơi, Nam Dương muốn hỏi chị rằng, nếu chị đi Đài Bắc du lịch trong dịp Tết Xuân cổ truyền, thì chị định đến đó ngắm cảnh gì nhỉ? Ánh: Ôi, tất nhiên là đi coi mưa của Đài Bắc rồi. Thế Nam Dương có nghe qua ca khúc "Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa" không nào? Nam Dương: Thế là chị Ngọc Ánh trả lời đúng câu đố của Nam Dương rồi đó. Vì Nam Dương cố ý hỏi chị vậy mà. Ca khúc "Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa" quá là nổi tiếng chị ạ. Bài hát này do giọng ca nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Mạnh Đình Vi trình bày đầu tiên và cho ra an-bum vào tháng 5 năm 1992, đây là an-bum đơn ca số bốn của cô. Tập an-bum này tiêu thụ những hơn 400 nghìn đĩa ở thị trường Đài Loan, còn tổng số tiêu thụ trên các thị trường âm nhạc châu Á vượt quá 10 triệu đĩa, đây quả là con số kinh khủng, chị nhỉ. Nam Dương: Đúng rồi, lúc bấy giờ người dân Trung Quốc đại lục còn chưa được phép đi du lịch Đài Loan, cho đến tháng 6 năm 2008, Đài Loan bắt đầu mở cửa cho Trung Quốc đại lục tổ chức các tuor du lịch đến Đài Loan, rồi kể từ ngày 28 tháng 6 năm 2011, Đài Loan lại mở cửa hơn nữa, cho phép bà con Trung Quốc đại lục có thể đi du lịch cá nhân. Ánh: Do vậy mà nhiều năm qua, Ngọc Ánh luôn luôn cảm thấy Đài Loan là một thành phố thương cảm nhưng lại lãng mạn, có lẽ do chịu ảnh hưởng của giai điệu bài hát này Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa Đừng khóc trên đất khách quê người Mùa đông đi Đài Bắc coi mưa Giấc mơ là hành trang duy nhất Vẫn bầu trời đó, vẫn màn mưa đó Dưới chiếc ô che mưa đã không còn anh Em vẫn là em, anh vẫn là anh Chỉ nhiều hơn một mùa đông này. Ánh: Đúng là một bài ca một thành phố, nếu như một ca khúc tượng trưng cho một thành phố nào đó thì có lẽ các bạn Việt Nam liền liên tưởng đến những ca khúc rất đỗi quen thuộc, ví dụ như "Bến Thượng Hải", "Em yêu Thiên An Môn Bắc Kinh". Hai ca khúc không những mang đến sức hấp dẫn của hai thành phố lớn này, mà giai điệu cũng rất mượt mà vui tai, rất hay. Nam Dương: Mọi người của bất cứ quốc gia nào cũng đều tâm đắc và rất thích ca ngợi thủ đô nước mình. Tin rằng các bạn Việt Nam rất quen thuộc đối với các ca khúc ca ngợi Hà Nội, thủ đô đất nước Việt Nam của mình. Ví dụ như các ca khúc "Bài ca Hà Nội", "Mùa thu Hà Nội", "Hà nội Phố", v.v., cũng như vác bạn Việt Nam vậy, người Trung Quốc cũng rất thích những bài hát ca ngợi thủ đô Bắc Kinh, ví dụ như "Em yêu Thiên An Môn Bắc Kinh", "Trên Kim sơn Bắc Kinh", "Đêm Bắc Kinh"... còn Thượng Hải, một thành phố đông dân sầm uất cũng có rất nhiều bài hát ngợi ca mình, ví dụ như "Đêm Thượng Hải", "Bến Thượng Hải", "Thượng Hải năm 1943", v.v.. Ánh: Các bạn đang nghe bài hát "Đêm Thượng Hải" do nghệ sĩ nổi tiếng Trung quốc Chu Huyền trình bày, đây là bài hát trong bộ phim "Trường tương tư" sản xuất năm 1946. Nghệ sĩ Chu Huyền không những là diễn viên điện ảnh xuất sắc trong những năm 30-40 thế kỷ 20, mà còn được mệnh danh là "Giọng ca Vàng". Nam Dương: Bài hát "Đêm Thượng Hải" được lưu truyền lâu nhất, rộng nhất và rất được công chúng yêu thích và biết hát. Mỗi khi bài hát này vang lên, thì giai điệu cũng như ca từ bài hát này như đưa mọi người trở về với Bến Thượng Hải phồn hoa đông đúc tấp nập cách đây đã 70 năm. Ánh: Ca từ có đoạn: Đêm Thượng Hải, Đêm Thượng Hải Thượng Hải là thành phố không có màn đêm Ánh đèn rực rỡ, xe chạy ồn ào Tiếng ca điệu múa vang lên Chỉ thấy nàng mỉm cười nghênh đón Có ai biết nỗi khổ tâm của nàng Sống trong đêm đều chỉ vì Miếng cơm manh áo. Sau đây, mời các bạn nghe lại bài hát "Đêm Thượng Hải" do nghệ dĩ nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Thái Cầm trình bày: Ánh: Nam Dương ơi, vừa rồi chị em mình có nhắc đến rằng, chỉ vì có một ca khúc lưu truyền rộng rãi, khiến mọi người cảm thấy gần gũi và mến yêu một thành phố nào đó. Không hiểu Nam Dương có phát hiện không, một số thành phố nước ngoài, tuy chưa từng đặt chân đến nhưng vẫn cảm thấy rất đỗi thân quen qua một ca khúc lưu truyền nào đó. Nam Dương: Có chứ chị, Nam Dương nhớ rằng có những bài hát như châu Âu như "Quảng trường Pra-ha" hay "Thổ Nhĩ Kỳ màu xanh" rất hay. Năm đó, hai giọng ca nổi tiếng là Thái Y Lâm và Chu Kiệt Luân yêu nhau. Anh chàng Chu Kiệt Luân đã sáng tác liền ba ca khúc tặng người yêu mình, "Quảng trường Pra-ha" là một trong ba bài hát đó. Ánh: Một ca khúc hay được lưu tuyền rộng rãi đã thu hút mọi người ngưỡng mộ và yêu mến, cho dù nơi đó là đất khách quê người, qua đó có thể thấy, âm nhạc là không biên giới. Nam Dương: Sau đây, mời các bạn thưởng thức bài hát "Quảng trường Pra-ha" do Chu Kiệt Luân sáng tác, giọng ca Đài Loan Trung Quốc Thái Y Lâm trình bày . Ánh: Lời ca có đoạn: Em đứng trên quảng trường Pra-ha giữa hàng hôn Bên Bồn Cầu nguyện em gửi gắm hy vọng Đàn bồ câu trắng cúi lưng về phía hoàng hôn Bức tranh quá đẹp em không dám ngắm Hành lang Quảng trường Pra-ha không bóng người Em nhảy múa một mình Còn anh đang ngâm nga tại một nơi không xa. Ánh: Hà Nội là một đô thị bốn mùa xanh tươi, có rất nhiều bài hát ca ngợi Hà Hội. Vậy trước khi khép lại chương trình đêm nay, mời các bạn thưởng thức ca khúc rất đỗi quen thuộc "Bài ca Hà Nội".