
Hosted by Thánh Hữu Việt Nam · EN

Bài của chị Rachel Ford, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô tại tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ. Dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast “Phúc Âm Trọn Vẹn” Trong một buổi khiêu vũ đa giáo khu gần đây mà tôi tham dự với tư cách là người đi kèm, tôi quyết định làm quen với một người đi kèm khác. Tôi biết rằng chúng tôi đã gặp nhau một thời gian ngắn trước đây, rằng cô ấy sống trong một giáo khu khác, và chúng tôi có những người bạn chung. Tôi cũng được biết cô ấy đến từ Rochester, New York, Hoa Kỳ, nơi gia đình cô ấy đã sống trong nhiều năm. Tôi nói với người bạn mới của mình, Sara, rằng mẹ tôi sinh ra và lớn lên ở Rochester. Sara hỏi tên thời con gái của mẹ tôi. Tôi khăng khăng rằng không đời nào cô ấy biết mẹ tôi được. Mẹ tôi không phải là tín hữu của Giáo Hội vào thời điểm đó. Tôi giải thích rằng mẹ tôi đã gia nhập Giáo Hội khi đang học năm thứ nhất tại đại học ở Missouri. Ở trường trung học, mẹ tôi đã có một giáo viên mà bà rất kính trọng. Ông luôn tử tế với bà và là một tấm gương tuyệt vời về tình yêu thương của Đấng Cứu Rỗi. Mẹ tôi biết ông là tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Khi mẹ tôi rời trường trung học, bà đã muốn tìm hiểu thêm về tôn giáo của ông ấy. “Cha tôi là một giáo viên Anh Ngữ ở Rochester trong 35 năm,” Sara nói. “Mẹ của chị học trường trung học nào?” Tôi nhanh chóng nhắn tin cho mẹ tôi, hỏi bà học trường nào và tên của giáo viên đã ảnh hưởng đến bà để tìm kiếm Giáo Hội. “Trường trung học Eastridge, ông David Anderson,” mẹ tôi trả lời. Cha của Sara là David Anderson! Chúng tôi đã cùng chia xẻ một khoảnh khắc đặc biệt khi mẹ tôi giải thích những điều tuyệt vời mà cuộc sống đã mang lại cho bà kể từ khi bà gia nhập Giáo Hội—một đám cưới trong đền thờ, sự phục vụ truyền giáo của bốn trong số tám đứa con của bà và nhiều đứa cháu của bà, và nhiều phước lành khác. Khi Sara chia sẻ câu chuyện của mẹ tôi với cha cô ấy vào ngày hôm sau, ông đã khóc vì biết ơn. Ông đã gia nhập Giáo Hội sau khi kết hôn và muốn tự mình phục vụ truyền giáo, nhưng ông là một góa phụ đã mất hai người vợ. Nghe câu chuyện của mẹ tôi đã giúp ông cảm thấy rằng ông thực sự đã có một cuộc sống tuyệt vời. Gia đình tôi biết ơn ông Anderson, giáo viên trung học tuân giữ giao ước mà tấm gương của ông đã soi dẫn một cô gái 18 tuổi tìm kiếm lẽ thật và thay đổi cuộc sống của mình và cuộc sống của các thế hệ mai sau. Với phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô, cuộc sống có thể tuyệt vời cho tất cả những ai sẵn sàng noi theo Đấng Cứu Rỗi và tôn trọng các giao ước của họ. The post Podcast số 566 – Liahona tháng 10, 2025 – Tấm Gương Phước Lành và Một Cuộc Sống Tuyệt Vời – Rachel Ford appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của Anh Cả Patrick Kearon thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô Khi Israel và Elizabeth Haven Barlow rời Nauvoo, Illinois, để đến Thung Lũng Salt Lake vào năm 1848, họ đã bỏ lại một bé trai được chôn cất trong một nghĩa trang nhỏ ở Nauvoo. Bé James Nathaniel Barlow, đứa con đầu lòng của họ, đã chết không lâu sau khi sinh vào tháng Năm năm 1841. Khi đến Thung Lũng Salt Lake, Israel và Elizabeth có lẽ không bao giờ ngờ rằng họ sẽ được nhìn thấy mộ của con trai mình một lần nữa. Nhưng một vài năm sau, khi Israel được kêu gọi đi truyền giáo ở Anh, ông đã đi qua Nauvoo trên hành trình đi về phía đông. Theo yêu cầu của Elizabeth, ông đã dừng lại để xác định vị trí mộ của con trai họ và chuyển hài cốt đến nghĩa trang chính ở phía đông thị trấn. Sau một ngày tìm kiếm không có kết quả, Israel đã tìm kiếm sự giúp đỡ từ người trông coi địa phương. Ngày hôm sau, họ tìm thấy ngôi mộ, nằm cạnh người chị họ của James là Mary. Đáng buồn thay, chiếc quan tài đã bị mục nát và không lành lặn. Trong một lá thư gửi cho vợ, Israel viết: “Vậy nên anh đã quay đi và quyết định sẽ để chúng ở đó cho đến khi quay lại.” Ông chưa đi được bao xa khỏi ngôi mộ thì nghe một tiếng nói. Khi hồi tưởng lại trải nghiệm đó, ông viết: “Anh không hề nghe thấy âm thanh đó nhưng nó hiện lên trong tâm trí rõ ràng đến nỗi anh không thể phủ nhận: ‘Cha ơi, đừng để con lại đây.’” Israel trở lại mộ phần, cuối cùng quyết định đưa đứa con trai nhỏ của mình đi. “Anh cảm thấy một sự bình tĩnh và bình yên rất kỳ lạ trong tâm hồn mà anh chưa bao giờ cảm thấy trước đây. … Anh chỉ muốn nói: rằng chưa bao giờ trong đời anh lại ý thức rõ ràng về bổn phận của mình đến thế.” Vào ngày 2 tháng Chín năm 1853, Israel Barlow và người trông coi đã cải táng hài cốt của James và Mary đến nghĩa trang chính của Nauvoo, đánh dấu nơi đó bằng “những viên đá ở đầu và cuối các ngôi mộ.” Israel nói với Elizabeth rằng khi ông nán lại bên mộ phần, “anh cảm thấy khao khát dâng hiến bản thân và tất cả những gì anh có thể gọi là của mình cho Chúa, để anh được cho là xứng đáng được sống lại cùng [James] vào buổi sáng Phục Sinh Đầu Tiên.” Sự tận tâm của Israel đối với phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô, cùng với việc tôn trọng các giao ước thiêng liêng, cho phép Đấng Ky Tô làm cho cuộc sống vĩnh cửu—phước lành lớn lao nhất trong tất cả các phước lành—có thể thực hiện được cho ông, cho tổ tiên, và dòng dõi của ông. Điều này cũng đúng với tất cả chúng ta. Những Lời Hứa Thiêng Liêng Cha Thiên Thượng và Vị Nam Tử của Ngài, Chúa Giê Su Ky Tô, yêu thương mỗi người chúng ta hơn bất cứ điều gì chúng ta có thể tưởng tượng được. Không có nơi nào mà tình yêu thương của Hai Ngài được biểu hiện rõ ràng hơn là qua các phước lành đã được hứa mà liên quan đến các giao ước được ban cho chúng ta tại lễ báp têm và trong nhà của Chúa. Chủ Tịch Russell M. Nelson (1924–2025) đã dạy: “Một trong những khái niệm quan trọng nhất của tôn giáo chân chính là khái niệm về giao ước thiêng liêng”. “Trong ngôn ngữ pháp lý, một giao ước thường có nghĩa là thỏa thuận giữa hai hoặc nhiều bên. Nhưng trong bối cảnh tôn giáo, một giao ước có nhiều ý nghĩa hơn. Đó là một lời hứa thiêng liêng với Thượng Đế.” Mỗi lời hứa thiêng liêng mà chúng ta lập và tuân giữ đều ban phước cho chúng ta. Cha Thiên Thượng và Đấng Cứu Rỗi Chúa Giê Su Ky Tô muốn đem chúng ta đến gần hai Ngài hơn. Hai Ngài muốn giúp chúng ta học hỏi và tăng trưởng trong đức tin và sự hiểu biết. Hai Ngài muốn ban cho chúng ta quyền năng thiên thượng. Hai Ngài muốn chúng ta tìm kiếm sự chữa lành và bình an trong một thế giới nơi mà các phước lành như vậy vẫn còn khó đạt được. Hai Ngài muốn chúng ta cảm nhận được niềm vui trong cuộc sống này và trong cuộc sống mai sau. Bắt nguồn từ tình yêu thương hoàn hảo này, hai Ngài mang đến cho chúng ta cơ hội để lập một mối ràng buộc giao ước với hai Ngài. Chúng ta có phước lành của việc tái cam kết với các giao ước đó hàng tuần trong lễ Tiệc Thánh. Chúng ta dự phần Tiệc Thánh trong tinh thần biết ơn vì chúng ta có phước lành hân hoan để mang danh của Chúa Giê Su Ky Tô, tưởng nhớ đến Ngài và tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta được cho thấy qua ân tứ của Sự Chuộc Tội của Ngài—rằng Ngài đã chịu đau khổ, đổ máu, và chết cho chúng ta. Tiệc Thánh cũng ban phước cho chúng ta với một cơ hội hàng tuần để cho thấy sự sẵn lòng tuân giữ các giáo lệnh của Ngài, tái lập các giao ước, và lập một giao ước mới (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 20:77, 79). Chủ Tịch Nelson đã nói: “Thông thường, tôi nghe thành ngữ rằng chúng ta dự phần Tiệc Thánh để tái lập các giao ước đã được lập trong phép báp têm. Mặc dù điều đó đúng nhưng còn có ý nghĩa nhiều hơn thế nữa.” “Tôi đã lập một giao ước mới. Anh chị em đã lập các giao ước mới. … Giờ đây, để đáp lại việc đó, [Chúa] phán rằng chúng ta sẽ luôn được Thánh Linh của Ngài ở cùng chúng ta. Đây thật là một phước lành lớn!” Khi hối cải và dự phần Tiệc Thánh với một tấm lòng thanh khiết, chúng ta nhận được Đức Thánh Linh và “được thanh tẩy khỏi tội lỗi như thể chúng ta đã được báp têm một lần nữa. Đây là niềm hy vọng và lòng thương xót mà Chúa Giê Su ban cho mỗi người chúng ta”. Thật là một niềm vui khi được hối cải và được tha thứ qua tình yêu thương cứu chuộc của Đấng Ky Tô! Ngôi Nhà Niềm Vui của Ngài Sau khi trở thành Chủ Tịch của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, Chủ Tịch Nelson thường nói về con đường giao ước, bắt đầu bằng sứ điệp đầu tiên của ông với tư cách là Chủ Tịch Giáo Hội. Về sau, ông nói: “Chúng ta bước vào con đường đó qua ‘sự hối cải và phép báp têm bằng nước’ (2 Nê Phi 31:17), và ’rồi chúng ta bước vào đó một cách trọn vẹn hơn trong đền thờ.’” Giống như việc dự phần Tiệc Thánh nhắc nhở chúng ta về các giao ước và các phước lành đi kèm theo, thì công việc làm thay trong đền thờ cũng vậy. Khi chúng ta thực hiện các giáo lễ làm thay cho những người đã qua đời, chúng ta ghi nhớ những lời hứa thiêng liêng mà chúng ta đã lập và các phước lành đã được hứa mà chúng ta sẽ nhận được. Qua con đường giao ước, chúng ta trở thành những người thừa kế tất cả các phước lành đã được hứa cho Áp Ra Ham, Y Sác, Gia Cốp và con cháu của họ. Mặc dù có những phước lành đã được hứa đó nhưng Áp Ra Ham, Y Sác và Gia Cốp không có cuộc sống dễ dàng, và chúng ta cũng vậy. Giống như họ, chúng ta đối mặt với nghịch cảnh, sự sửa phạt, và mất mát khi chúng ta “được thử thách trong mọi việc” (Giáo Lý và Giao Ước 136:31; xin xem thêm 101:4–5). Nhưng cũng giống như các vị tiên tri và Các Thánh Hữu ngay chính thời xưa, chúng ta biết mình có thể đặt lòng tin cậy nơi ai (xin xem 2 Nê Phi 4:19). Cuộc sống trần thế chỉ là một khoảnh khắc trong sự tồn tại của chúng ta, nhưng khoảnh khắc đó—đôi khi rất khó khăn—lại có tầm quan trọng vĩnh cửu. Vâng, Cha Thiên Thượng muốn chúng ta học hỏi và phát triển. Và, đúng vậy, sự tăng trưởng đó đôi khi bao gồm cả sự thất vọng và đau khổ. Nhưng Ngài muốn cuộc sống của chúng ta được tươi đẹp và đầy hy vọng. Vì mục đích đó, và để làm cho cuộc hành trình của chúng ta trở về với Ngài được dễ dàng, Ngài đã ban cho một Đấng Cứu Rỗi, là “người bảo đảm” các giao ước của chúng ta với Đức Chúa Cha. Qua Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô, Đức Chúa Cha làm tròn những lời hứa đã được lập với con cái của Ngài trong đền thờ.<a href...

Bài của Anh Michael R. Morris làm việc tại các Tạp Chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô Nếu là ngày thứ Bảy, các anh chị em sẽ thấy Elvira Guagliarello bận rộn làm việc trong nhà bếp của mình ở Puerto Madryn, nằm trên bờ biển Vịnh Nuevo của Argentina ở tỉnh miền nam là Chubut. Bà đong bột và nước rồi lấy những nguyên liệu khác. Bà nói chuyệt rất ít trong khi làm việc, hành động của bà có ý nghĩa hơn lời nói của bà. Xét cho cùng, bà đang làm công việc của Chúa. Chị Guagliarello nói trong khi bà trộn các nguyên liệu: “Tôi cảm thấy hài lòng vì tôi biết mình đang làm một điều tốt nào đó.” Bà nghĩ về Đấng Cứu Rỗi trong khi bà làm việc, vui vẻ với ý nghĩ rằng kết quả của sự phục vụ của bà sẽ giúp các tín hữu khác của Giáo Hội nhớ tới Ngài. Chị Guagliarello, 82 tuổi, thích phục vụ với tư cách là một giảng viên thăm viếng, giúp điều khiển nhạc trong tiểu giáo khu của bà và nướng bánh mì để dùng trong giáo lễ của Tiệc Thánh—một sự kêu gọi mà bà làm vinh hiển trong gần 10 năm. Bà chuẩn bị một ổ bánh mì cho mình sớm trong tuần, nhưng vào những ngày thứ Bảy bà dành ra thời giờ để làm bánh mì “đặc biệt dành cho Giáo Hội,” bà nói. “Tôi tự nói: ‘tôi phải làm bánh mì và tôi phải đi nhà thờ.’ Tôi không muốn quên điều đó.” Khi sức khỏe cho phép, bà cũng tham dự đền thờ— hành trình hằng năm bằng xe buýt dài 20 tiếng đồng hồ đi về phía bắc đến Đền Thờ Buenos Aires Argentina. Vị giám trợ của bà, Jesús Santos Gumiel, nói: “Chị Guagliarello luôn luôn vui vẻ phục vụ trong mọi cách mà chị có thể phục vụ. “Các tín hữu trong tiểu giáo khu biết rằng họ có thể tin cậy chị. Bất chấp tuổi tác của mình, chị luôn trung tín trong việc chuẩn bị bánh mì vào mỗi ngày thứ Bảy và đến nhà thờ vào mỗi ngày Chúa Nhật. Chị là một tấm gương sáng.” Chị Guagliarello gặp những người truyền giáo toàn thời gian vào năm 1962 ở Mar del Plata, miền nam Buenos Aires, trong khi bà đang làm việc trong một nhà trọ nơi mà những người truyền giáo sống. Khi bà nhận ra họ đang gõ cửa nhà mình 15 năm sau, sau khi đã dọn đến Puerto Madryn, bà nhận những bài thảo luận của người truyền giáo, chịu phép báp têm và bắt đầu cuộc đời phục vụ trong Giáo Hội. Ngày hôm nay, bà sống một mình nhưng không cảm thấy cô đơn. Bà có thánh thư và gia đình tiểu giáo khu của bà, và bà giao tiếp thường xuyên với Cha Thiên Thượng qua sự cầu nguyện. Ngoài ra, bà vui hưởng sự đồng hành của Thánh Linh mà Chúa đã hứa cho những người phục vụ Ngài bằng cách phục vụ những người khác.1 Chị Guagliarello nói với nụ cười: “Tất cả điều này ban phước cho tôi. “Giáo Hội cho chúng ta công việc để làm và điều đó làm cho tôi vui sướng. Tôi luôn luôn tìm thấy niềm vui trong khi phục vụ Cha Thiên Thượng.” The post Podcast số 564 – Liahona tháng 3, 2011 – Tất Cả Điều Này Ban Phước cho Tôi – Michael R. Morris appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của Chị Camille N. Johnson, chủ tịch Trung Ương Hội Phụ Nữ của Giáo Hội Các Phụ Nữ của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô Việc để cho ánh sáng của Chúa Giê Su Ky Tô tỏa chiếu trong vai trò môn đồ của chúng ta là hình thức tối thượng của năng lượng tái tạo—năng lượng từ một nguồn không bao giờ cạn kiệt. Bằng cách mang sự cứu giúp và ánh sáng của Ngài đến với người khác, chúng ta cũng sẽ tìm thấy sự cứu giúp cho chính mình nơi Ngài. Vì vậy, hãy là người hòa giải trong nhà, trong cộng đồng và trong sự hiện diện trực tuyến của anh chị em. Hãy làm giảm bớt nỗi đau khổ trong khu xóm của mình. Mục tiêu của Sa Tan là nhằm cho chúng ta bị tác động. Ngược lại, kế hoạch hạnh phúc của Đức Chúa Cha cho chúng ta cơ hội để hành động, làm đại diện cho điều tốt lành, cho hòa bình, cho niềm hy vọng. Chúng ta có thể chống lại thông tin sai lạc bằng cách chia sẻ thông tin nâng cao tinh thần, mang hy vọng và chính xác bằng cách trở thành những người bênh vực cho lẽ thật thay vì chỉ là người tiếp nhận và sử dụng thông tin. Chúng ta có thể đối phó với những điều tiêu cực bằng cách làm tràn ngập thế gian bằng ánh sáng và tin lành của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô. Như Chủ Tịch Russell M. Nelson (1924-2025) đã thốt lên, sự giải đáp luôn luôn là Chúa Giê Su Ky Tô: “Bất cứ thắc mắc hoặc vấn đề nào anh chị em có, thì sự giải đáp luôn luôn được tìm thấy trong cuộc đời và những lời dạy của Chúa Giê Su Ky Tô.” Chủ Tịch Nelson đã mời chúng ta đặt việc làm môn đồ của Ngài lên “ưu tiên hàng đầu” của chúng ta. Chúng ta củng cố vai trò môn đồ của mình khi học hỏi từ Chúa Giê Su Ky Tô và học hỏi về Ngài. Vậy chúng ta hãy nghiên cứu những lời dạy của Đấng Cứu Rỗi. Mười Người Nữ Đồng Trinh Sách Ma Thi Ơ 25 có ba câu chuyện ngụ ngôn cho thấy rõ quan điểm này. Trước hết, câu chuyện ngụ ngôn về mười người nữ đồng trinh (xin xem các câu 1–13). Năm người khôn và năm người dại. Tất cả mười người này đều ở đúng địa điểm, chờ chàng rể đến, và mỗi người đến với một cây đèn. Khi chàng rể—tượng trưng cho Đấng Cứu Rỗi—đến bất ngờ vào lúc nửa đêm, năm người nữ đồng trinh đã không có đủ dầu cho đèn của họ. Có lẽ họ đã nghĩ rằng không cần thiết để có dư dầu. Hoặc họ đã có thể không quản lý kỹ số dầu mà họ có. Có lẽ vì bị xao lãng nên họ đã không chuẩn bị đầy đủ để giữ cho đèn của họ tiếp tục cháy. Và như vậy, để đáp lại lời cầu xin của họ để được vào tiệc cưới, chàng rể đáp: “Các ngươi không biết ta” (Bản Dịch Joseph Smith, Ma Thi Ơ 25:11 [trong Ma Thi Ơ 25:12, cước chú a]). Ngược lại, câu nói đó ngụ ý rằng, qua sự chuẩn bị và việc quản lý khôn ngoan, năm người nữ đồng trinh khôn đã thực sự biết Ngài. Số dầu quý báu này có thể được xem là sự cải đạo cá nhân của họ. Số dầu này cho phép những người nữ đồng trinh khôn thắp đèn của họ và bước vào tiệc cưới cùng chàng rể. Dầu không thể được chia sẻ với bạn bè của họ được vì sự cải đạo cá nhân vốn dĩ là—riêng tư. Chúng ta có thể và nên giơ cao ánh sáng từ cây đèn của mình để nâng đỡ, củng cố và vẫy tay ra hiệu cho người khác đến cùng Chúa Giê Su Ky Tô, nhưng mỗi người chúng ta là người chịu trách nhiệm cho sự cải đạo của chính mình. Như Đấng Cứu Rỗi đã phán: “Hãy trung thành, cầu nguyện luôn luôn, hãy khêu đèn cho sáng tỏ và mang dầu theo với các ngươi, để các ngươi có thể sẵn sàng đợi Chàng Rể đến” (Giáo Lý và Giao Ước 33:17; sự nhấn mạnh được thêm vào). Các Ta Lâng Câu chuyện ngụ ngôn thứ hai được kể trong Ma Thi Ơ 25 là câu chuyện về các ta lâng (xin xem các câu 14–30). Trong câu chuyện đó, người chủ, dự định đi xa, đã cho ba tôi tớ trong số các tôi tớ của mình các ta lâng. “Ta lâng” tượng trưng cho tiền. Chúng ta cũng có thể nghĩ về chúng như là những ân tứ, khả năng và phước lành từ Cha Thiên Thượng của chúng ta. Một tôi tớ được người chủ cho năm ta lâng, người kia được cho hai ta lâng và người thứ ba được cho một ta lâng. Và rồi người chủ lên đường. Khi trở về, người chủ phát hiện ra rằng hai người tôi tớ mà ông đã cho năm ta lâng và hai ta lâng đều là hai quản gia trung tín và hữu dụng cùng sử dụng các ta lâng này một cách hiệu quả, làm tăng gấp đôi giá trị của chúng. Và vì đã trung tín trong việc nhỏ, người chủ đã cho họ thêm và nói rằng: “Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều” (câu 21). Ngược lại, người tôi tớ với một ta lâng đã chôn giấu nó —có lẽ vì người ấy đã bị xao lãng và trì hoãn. Hoặc có thể người này nản lòng vì không biết cách bắt đầu hoặc sợ rằng mình sẽ thất bại. Có lẽ người này đã so sánh mình với hai tôi tớ kia, và những nghi ngờ của mình đã khiến ông ta không muốn cố gắng. Ông ta đã không chuẩn bị cho sự trở lại của người chủ, không cảm nhận được niềm vui trong việc quản lý trung tín và đã đánh mất ta lâng của mình. Câu chuyện ngụ ngôn về mười người nữ đồng trinh và câu chuyện về các ta lâng đều tương tự như nhau. Cả hai câu chuyện đều nhấn mạnh rằng chúng ta có trách nhiệm cá nhân đối với sự cải đạo của mình và cần phải tự chuẩn bị để tiếp nhận ân tứ về sự tôn cao của Chúa—và rằng chúng ta có vai trò quản lý và chịu trách nhiệm cá nhân về các tài năng và ân tứ mà chúng ta đã được ban cho. Chiên của Người Chăn Hiền Lành Cuối cùng, Ma Thi Ơ 25 kể câu chuyện về những người “có niềm tin trước mặt Thượng Đế,” được mô tả như chiên của Người Chăn Hiền Lành, được tìm thấy bên phải của Ngài, thưởng thức tiệc cưới với Ngài và được phước để cai quản nhiều điều (xin xem các câu 31–40). Chúa sẽ phán với họ: “Vì ta đói, các ngươi đã cho ta ăn; ta khát, các ngươi đã cho ta uống; ta là khách lạ, các ngươi tiếp rước ta; “Ta trần truồng, các ngươi mặc cho ta; ta đau, các ngươi thăm ta; ta bị tù, các ngươi viếng ta” (Ma Thi Ơ 25:35–36). Là môn đồ của Ngài, chúng ta tự chuẩn bị mình cho Ngày Tái Lâm của Ngài và chúng ta trung tín và hữu dụng trong vai trò quản lý những điều mà chúng ta đã được ban phước. Lòng trắc ẩn, bác ái, đức hạnh, và vai trò quản lý trung tín giúp cho chúng ta hội đủ điều kiện để không những sống với Ngài về sau mà còn có được niềm tin trước mặt Thượng Đế bây giờ. Như Mặc Môn đã dạy, đối với những người tràn đầy lòng bác ái—tình yêu thương thanh khiết của Đấng Ky Tô—“thì [họ] sẽ được mọi điều tốt lành” vào ngày sau cùng. Họ sẽ được giống như Đấng Cứu Rỗi, sẽ trông thấy Ngài như Ngài vốn thật là vậy, và được tràn đầy hy vọng và được thanh khiết giống như Ngài thanh khiết vậy. (Xin xem Mô Rô Ni 7:47–48). Chủ Tịch Nelson đã tuyên bố: “Lòng bác ái và đức hạnh mở ra con đường dẫn đến việc có được niềm tin trước mặt Thượng Đế!” Tất cả ba câu chuyện ngụ ngôn này đều dạy về vai trò quản lý sự cải đạo của chính chúng ta; về các ân tứ, tài năng và tài sản mà chúng ta đã được ban phước; và về những người hàng xóm của chúng ta đang đói khát, vô gia cư, đau đớn và mệt mỏi. Ba câu chuyện này dạy cách các môn đồ của Đấng Ky Tô nên chuẩn bị cho những thời kỳ nguy hiểm mà sẽ xảy đến trước Ngày Tái Lâm của Đấng Cứu Rỗi. Đây là những thời kỳ mà chúng ta đang sống! Chúng ta phải giữ cho đèn của sự cải đạo của mình cháy sáng, để cho ánh sáng của mình tỏa chiếu, sử dụng và phát huy tài năng của mình cùng chăm sóc cho những người hoạn nạn. Điều này là có được lòng bác ái, tình yêu thương thanh khiết của Đấng Ky Tô. The post Podcast số 563 – Liahona tháng 3, 2026 – Những Người Quản Gia Ngay Chính – Các Môn Đồ Ngay Chính của Chúa Giê Su Ky Tô – Camille N. Johnson appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của Suzanne Q., 17 tuổi, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang sống tại Central Division, Fiji Việc mất bà ngoại là một thử thách đối với tôi. Tôi rất thân thiết với bà. Tôi cảm thấy vô cùng đau buồn. Tôi cảm thấy như niềm hy vọng mà tôi cần đã biến mất. Trước khi bà qua đời, tôi không thực sự mạnh mẽ trong phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi đã dựa vào chứng ngôn của những người khác. Nhưng trong tuần đầu tiên đầy đau buồn đó, tôi đã đến một lớp học tôn giáo và nghe một giảng viên dạy về Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô và kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Cha. Tôi nhận ra rằng tôi sẽ có thể gặp lại bà ngoại của mình. Chúng ta có thể được đoàn tụ trong cuộc sống mai sau qua các giáo lễ đền thờ. Điều đó đã củng cố chứng ngôn của tôi. Tôi bắt đầu tập trung nhiều hơn vào Đấng Cứu Rỗi–Chúa Giê Su Ky Tô của tôi và tìm hiểu thêm về phúc âm của Ngài. Bây giờ tôi tìm kiếm câu trả lời thông qua thánh thư và Hãy Đến Mà Theo Ta. Tôi thích lắng nghe các bài nói chuyện trong đại hội, nhất là từ vị tiên tri, Chủ Tịch Russell M. Nelson. Khi tôi lắng nghe các bài nói chuyện, trông cậy vào thánh thư, cầu nguyện và suy ngẫm, và cầu xin Đức Thánh Linh, chứng ngôn của tôi có thể vững mạnh. Khóa học phúc âm dành cho giới trẻ cũng giúp tôi học hỏi và cố gắng trở nên giống như Đấng Cứu Rỗi, Chúa Giê Su Ky Tô, khi tôi hành động trong đức tin, nhìn mọi việc từ một quan điểm vĩnh cửu, và tìm kiếm thêm sự hiểu biết qua các nguồn phương tiện đã được chỉ định. Hãy tin cậy Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô. Đừng chỉ dựa vào sự hiểu biết của bản thân mình mà hãy dựa vào hai Ngài. Hai Ngài có thể giúp đỡ và hướng dẫn chúng ta vượt qua bất cứ thử thách hoặc khó khăn nào mà chúng ta có thể gặp phải. The post Podcast số 562 – Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 1, 2026 – Học Hỏi Sau Khi Bà Ngoại Mất – Suzanne Q. appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của Anh Cả Dieter F. Uchtdorf thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô Mới đây, Chị Uchtdorf và tôi đã tham dự lễ báp têm của một đứa chắt của chúng tôi. Khi chứng kiến nhiều thế hệ ăn mừng sự kiện này, chúng tôi cảm thấy vô cùng biết ơn Cha Thiên Thượng về kế hoạch cứu rỗi của Ngài dành cho con cái Ngài. Chúng tôi cảm nhận được gia đình và các giao ước thiêng liêng là quan trọng biết bao đối với Ngài kể từ lúc ban đầu. Tầm quan trọng đó có thể được nhìn thấy trong câu chuyện của Kinh Cựu Ước về Gia Cốp trung tín, là người đã trải qua một cuộc hành trình dài và vất vả để tìm vợ, kết hôn trong giao ước và tạo dựng một gia đình. Một buổi tối nọ, Gia Cốp dừng lại để nghỉ ngơi qua đêm nhưng chỉ tìm thấy đá để gối đầu. Chắc hẳn ông đã rất mệt mỏi, nên cố gắng ngủ—và có một giấc mơ. Với các mục tiêu xứng đáng về giao ước hôn nhân và gia đình chắc chắn nằm trong tâm trí mình, Gia Cốp trông thấy “một cái thang bắc từ dưới đất, đầu đến tận trời, các thiên sứ của Đức Chúa Trời đi lên xuống trên thang đó. “Nầy, Đức Giê Hô Va ngự trên đầu thang mà phán rằng: Ta là Giê Hô Va Đức Chúa Trời của Áp Ra Ham, tổ phụ ngươi, cùng là Đức Chúa Trời của Y Sác” (Sáng Thế Ký 28:12–13). Sau đó, Chúa lập một số lời hứa giao ước quan trọng với Gia Cốp—những lời hứa mà Ngài cũng đã lập với cha của Gia Cốp, là Y Sác, và ông nội của ông, là Áp Ra Ham, gồm có: Những lời hứa rằng Gia Cốp sẽ trở thành cha của “một đám dân đông” (Sáng Thế Ký 28:3; xin xem thêm câu 14). Những lời hứa về xứ sở dành cho con cháu của Gia Cốp (xin xem Sáng Thế Ký 28:4, 13). Những lời hứa rằng qua Gia Cốp và “dòng dõi [của ông] các chi họ thế gian mà được phước” (Sáng Thế Ký 28:14; sự nhấn mạnh được thêm vào). Kinh nghiệm của Gia Cốp thiêng liêng đến mức ông tuyên bố: “Thật Đức Giê Hô Va hiện có trong nơi đây. … Đây thật là đền Đức Chúa Trời, thật là cửa của trời” (Sáng Thế Ký 28:16–17). Và vì vậy, Gia Cốp đã đặt tên cho khu vực này là Bê Tên, có nghĩa là “đền của Đức Chúa Trời” (Sáng Thế Ký 28:19, cước chú a). Các giao ước có thể được so sánh với những bậc thang dẫn chúng ta đến gần Chúa hơn. Các phước lành đã được hứa được ban cho trong giấc mơ của Gia Cốp đòi hỏi Gia Cốp phải leo thang theo nghĩa bóng trong cuộc sống thực tế. Là Các Thánh Hữu Ngày Sau, không khó để thấy sự kết nối giữa giấc mơ của Gia Cốp, các giao ước của Chúa, và nhà của Chúa. Các đền thờ rất giống cái thang mà Gia Cốp đã thấy. Những lời giảng dạy, các giáo lễ và các giao ước trong nhà của Chúa kết nối trời với đất. Các giao ước có thể được so sánh với những bậc thang mà dẫn chúng ta đến gần Chúa hơn. Và, qua sự phục vụ thiêng liêng mà mình thực hiện trong các đền thờ thánh, chúng ta đang ban phước cho “tất cả các gia đình trên thế gian”—trong quá khứ, hiện tại và tương lai. “Đây thật là một Sự Khám Phá Tuyệt Vời!” Anh Cả Bruce C. Hafen, một thành viên danh dự của Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi, có lần đã nhận được một cuộc điện thoại từ người biên tập viên của một tạp chí tin tức quốc gia. Người biên tập viên này muốn nói về một cuốn sách gần đây mà đã khám phá lịch sử của niềm tin về thiên thượng trong nhiều tôn giáo khác nhau. Anh Cả Hafen viết: “Các tác giả thấy rằng công chúng cảm nhận một sự khao khát lan rộng đối với thiên thượng—và các gia đình trên thiên thượng.” Nhưng trong khi hầu hết mọi người vẫn tin vào cuộc sống sau khi chết, tình yêu thương vĩnh cửu, và các cuộc đoàn tụ gia đình trên thiên thượng, thì “hầu hết các Ky Tô giáo lại đáp ứng rất ít cho sự khao khát nội tâm này”—ngoại trừ một giáo hội: Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Trong Giáo Hội phục hồi của Đấng Cứu Rỗi, chúng ta có các đền thờ thiêng liêng. Chúng ta có hôn nhân vĩnh cửu, với thẩm quyền gắn bó mà ban phước vượt xa cái chết thể xác. Chúng ta có lời hứa về một tương lai vĩnh cửu với những người thân yêu nơi hiện diện của Đức Chúa Cha và Vị Nam Tử. Căn cứ vào tất cả những điều này, các tác giả đã kết luận rằng khái niệm của Thánh Hữu Ngày Sau về thiên thượng là trọn vẹn nhất—và, tôi xin nói thêm, là hạnh phúc nhất. “Đây thật là một sự khám phá tuyệt vời!” Anh Cả Hafen nhận xét. “Hầu hết mọi người ngày nay đều mong mỏi có được gia đình vĩnh cửu, và [phúc âm phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô] đáp ứng niềm khát khao đó đúng hơn bất cứ nhóm ý tưởng [hoặc tín điều tôn giáo nào khác] được biết đến. Tôi ước gì cả thế giới có thể nghe con cái [chúng ta] hát lên tin tốt lành: ‘Gia đình có thể sống bên nhau vĩnh viễn.’” Gia đình không chỉ là một sự sắp xếp thuận tiện mang tính xã hội. Mà còn là mẫu mực vĩnh cửu của thiên thượng. Gia đình là “trọng tâm kế hoạch của Đấng Sáng Tạo dành cho số mệnh vĩnh cửu của con cái Ngài.” Như Chủ Tịch Russell M. Nelson (1924-2025) đã dạy chúng ta: “[Chúa] sáng tạo thế gian [để] chúng ta có thể nhận được thể xác và lập gia đình. Ngài đã thiết lập Giáo Hội của Ngài để tôn cao các gia đình. Ngài ban cho đền thờ để các gia đình có thể ở bên nhau vĩnh viễn.” Nhưng mối quan tâm của chúng ta đối với các gia đình vững mạnh không phải chỉ là về số mệnh vĩnh cửu. Gia đình còn đóng một vai trò thiết yếu trong hạnh phúc của chúng ta trên trần thế nữa. Cha Thiên Thượng của chúng ta, là Đấng biết một cách thấu đáo điều gì mang lại hạnh phúc bây giờ và vĩnh viễn, gửi con cái của Ngài đến với các gia đình—dù các gia đình này có thể không hoàn hảo—và mời gọi chúng ta xây đắp và nuôi dưỡng những gia đình vững mạnh. Dĩ nhiên, “bệnh tật, chết chóc hay những hoàn cảnh khác có thể đòi hỏi sự thích ứng của cá nhân.” Nhưng không có gì có thể thay thế các trách nhiệm thiết yếu, đã được Thượng Đế quy định của người chồng và người vợ, người cha và người mẹ. Cuộc nghiên cứu về “các gia đình ruột thịt, gắn bó, có [cả] cha mẹ” tiếp tục cho thấy rằng gia đình là rất cần thiết trong việc giữ gìn “mối ràng buộc sâu đậm của tình yêu thương và tình cảm.” Đó là “cái nôi chính yếu dành cho các cá nhân vững vàng, ổn định và có ý thức xã hội.” Những Người Kiên Định Bênh Vực cho Gia Đình Dĩ nhiên, chúng ta không nên ngạc nhiên khi thấy một điều gì đó rất quan trọng đối với kế hoạch của Thượng Đế lại gặp phải sự chống đối. Sa Tan chưa bao giờ thích gia đình và những nỗ lực của nó chỉ trở nên cấp bách hơn “vì biết thì giờ mình còn chẳng bao nhiêu” (Khải Huyền 12:12). Như Chủ Tịch M. Russell Ballard (1928–2023), Quyền Chủ Tịch Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ, đã nói: “Sa Tan biết rằng cách chắc chắn và hiệu quả nhất để phá hoại công việc của Chúa là làm giảm hiệu quả của gia đình và sự thánh thiện của mái gia đình.” Khi biết được điều chúng ta biết về gia đình vĩnh cửu của Thượng Đế, kế hoạch Ngài dành cho con cái của Ngài, và ý nghĩa vĩnh cửu của các mối quan hệ gia đình, thì chúng ta nên nằm trong số những người kiên định nhất thế giới bênh vực cho gia đình. Chúng ta làm điều này bằng cách nào? Chủ Tịch Dallin H. Oaks đã đưa ra lời khuyên bảo này: “Bản tuyên ngôn về gia đình … là sự tái nhấn mạnh của Chúa về các lẽ thật phúc âm mà chúng ta cần để giúp chúng ta vượt qua những thử thách hiện tại đối với gia đình.” Trong cuộc sống cá nhân của mình, chúng ta có thể làm “những chuyện nhỏ nhặt tầm thường” (An Ma 37:6) để củng cố các mối quan hệ gia đình. Điều này gồm có việc tuân theo các nguyên tắc về gia đình và hôn nhân thành công đã được mô tả trong bản tuyên ngôn về gia đình: “đức tin, sự cầu nguyện, hối cải, tha thứ, kính trọng, yêu thương, lòng trắc ẩn, việc làm và những sinh hoạt giải trí lành mạn...

Bài của Chị J. Anette Dennis, Đệ Nhất Cố Vấn trong Chủ Tịch Đoàn Trung Ương Hội Phụ Nữ của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đăng trong tạp chí Liahona tháng 4, 2026. Được dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast “Phúc Âm Trọn Vẹn” “Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là bạn hữu mà phó sự sống mình” (Giăng 15:13). Không có ai cho thấy tình yêu thương dành cho “bạn bè” của Ngài—các con gái và con trai của Thượng Đế—nhiều hơn Đấng Cứu Rỗi yêu dấu của chúng ta, Chúa Giê Su Ky Tô. Không có tấm gương nào vĩ đại hơn trong tất cả thế giới của tình yêu vĩ đại. Và chính tình yêu thương lớn lao mà Ngài dành cho Cha Thiên Thượng và mỗi người chúng ta đã khiến Ngài có thể chịu đựng nỗi đau khổ không diễn tả đươc và cái chết và thực hiện Sự Chuộc Tội vô hạn của Ngài. Ngài đã tự nguyện hy sinh mạng sống của Ngài cho mỗi người chúng ta và khi làm như vậy, đã cho thấy tình yêu thương vô hạn của Ngài. Nhưng không chỉ ở Vườn Ghết Sê Ma Nê và trên Đồi Sọ mà Đấng Cứu Rỗi đã cho thấy tình yêu thương lớn lao hơn. Anh Cả Tad R. Callister (1945–2025), là người đã phục vụ với tư cách là Thầy Bảy Mươi Có Thẩm Quyền Trung Ương và Chủ Tịch Trung Ương Trường Chủ Nhật, đã dạy: “Tình yêu thương của Đấng Cứu Rỗi không chỉ là tình yêu thương dành cho người ngay chính; đó không phải là một tình yêu thương trừu tượng; nó cũng không được thể hiện bằng một hành động hy sinh đầy kịch tính và không gì hơn. Ngược lại, đó là một tình yêu từng ngày, từng giờ, thậm chí từng khoảnh khắc! Đó là tình yêu thương trải dài từ tiền dương thế đến vĩnh cửu. … Đó là một tình yêu ban phước cho trẻ nhỏ, chữa lành người bệnh, và mang lại hy vọng cho những người tuyệt vọng. Đó là một tình yêu thương vươn tới từng cá nhân và nâng họ lên vị trí cao hơn. Tình yêu thương được thể hiện trong mọi khoảnh khắc thức tỉnh, có ý thức trong cuộc sống trần thế của Ngài. Tình yêu tuôn chảy từ mọi lỗ chân lông, mọi suy nghĩ, mọi hành động. Ngài đã tìm cách để ban phước một cách tự nhiên và thường xuyên như chúng ta tìm không khí. Hết lần này đến lần khác trong những khoảnh khắc kiệt sức về thể xác và ‘các công việc’ cấp bách, Ngài ngừng lại ở đó vì một người – để lắng nghe, yêu thương và ban phước. Cả cuộc đời Ngài là một sự tích lũy những hành động yêu thương, đưa tới hành động quan trọng nhất —sự hy sinh chuộc tội của Ngài.” Chúa Giê Su Ky Tô là tấm gương vĩ đại nhất của chúng ta về tình yêu thương lớn lao hơn. Ngài đã dạy chúng ta qua lời nói và việc làm của Ngài cách noi theo tấm gương của Ngài và trở thành các môn đồ chân chính của Ngài. “Như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy. “Nếu các người yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta” (Giăng 13:34–35). Chúng ta có cơ hội mỗi ngày trong cuộc sống của mình để noi theo tấm gương của Đấng Cứu Rỗi về tình yêu thương lớn lao hơn trong cách chúng ta tương tác và đối xử với những người xung quanh, kể cả những người có thể không tử tế với chúng ta. Khi mang danh Ngài và noi theo tấm gương của Ngài về việc đối xử với những người khác với tình yêu thương lớn lao hơn, chúng ta sẽ cảm nhận được tình yêu thương lớn lao hơn của Ngài dành cho chúng ta, là tình yêu thương sẽ nâng đỡ chúng ta và biến đổi chúng ta để cuối cùng trở nên giống như Ngài. Cầu xin cho chúng ta kỷ niệm Lễ Phục Sinh mỗi Chủ Nhật khi chúng ta tưởng nhớ đến Đấng Cứu Rỗi và Đấng Cứu Chuộc yêu dấu của chúng ta—cuộc sống của Ngài và sự hy sinh chuộc tội của Ngài dành cho chúng ta—bằng cách chuẩn bị và dự phần các biểu tượng của sự hy sinh đó qua giáo lễ Tiệc Thánh. Cầu xin cho chúng ta cho Ngài thấy lòng biết ơn vô hạn của mình đối với sự hy sinh yêu thương của Ngài dành cho chúng ta bằng cách noi theo tấm gương của Ngài về việc yêu thương và phục sự người khác, cho dù bất tiện đến đâu. Và cũng giống như Ngài đã làm, chúng ta hãy luôn tìm cách làm theo ý muốn của Đức Chúa Cha Tôi rất biết ơn Đấng Cứu Rỗi của tôi, Chúa Giê Su Ky Tô. Cuộc sống và sự hy sinh chuộc tội của Ngài đã trở thành biểu tượng lớn nhất về tình yêu thương vô hạn của Ngài và Cha Thiên Thượng dành cho mỗi người chúng ta, với những biểu tượng hữu hình của tình yêu thương và sự hy sinh đó—những dấu vết trên tay, chân, và hông của Đấng Cứu Rỗi—vẫn tồn tại cả sau khi Ngài Phục Sinh “Không có tình yêu thương nào lớn hơn tình yêu thương này.” Cầu xin cho chúng ta cho thấy tình yêu thương lớn lao hơn đối với Ngài trong mùa lễ Phục Sinh này, và mãi mãi, bằng cách biểu hiện tình yêu thương lớn lao hơn đối với người khác . The post Podcast số 560 – Liahona tháng 4, 2026 – Thực Hành Tình Yêu Thương Lớn Lao Hơn Trong Mùa Lễ Phục Sinh Này và Mỗi Ngày – J. Anette Dennis appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của chị Michelle Dennis Christensen làm việc tại Các Tạp Chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô Anh chị em nghĩ gì khi nghe đến tên của môn đồ Thô Ma của Đấng Cứu Rỗi? Chúng ta thường liên kết tên của ông với “người nghi ngờ” hoặc “ngờ vực.” Nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa đối với con người Thô Ma. Trong Sách Phúc Âm của Giăng, chúng ta thấy cuộc hành trình đức tin của Thô Ma có thể tương tự với cuộc hành trình của chính chúng ta: Đức tin có thể được củng cố theo thời gian khi chúng ta tin tưởng và hành động để gia tăng đức tin của mình. Việc Đặt Câu Hỏi Là Điều Tự Nhiên Chúa Giê Su Ky Tô đã kêu gọi Thô Ma làm một trong Mười Hai Vị Sứ Đồ của Ngài, và Thô Ma đã đi theo Đấng Cứu Rỗi trong suốt giáo vụ ba năm của Ngài. Ông đã có một tình yêu thương tận tụy dành cho Đấng Cứu Rỗi. Khi Thô Ma lo sợ cho mạng sống của Chúa, ông đã nài nỉ Các Sứ Đồ khác: “Chúng ta cũng hãy đi tới đó đặng chết với Ngài” (Giăng 11:16). Ông vẫn đặt ra những câu hỏi dù đang rất tận tụy. Trước khi biến cố ở Vườn Ghết Sê Ma Nê xảy ra, Chúa Giê Su đã dạy các môn đồ của Ngài rằng Ngài sẽ đi xa. Thô Ma đã hỏi: “Lạy Chúa, chúng tôi chẳng biết Chúa đi đâu; làm sao biết đường được?” Chúa Giê Su đáp: “Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” (Giăng 14:5–6). Giống như Thô Ma, chúng ta có thể không hiểu tất cả những lời giảng dạy của Thượng Đế hoặc mọi khía cạnh của kế hoạch cứu rỗi. Nhưng việc đặt ra những câu hỏi ngay chính có thể tiết lộ lẽ thật từ Chúa. Việc phát triển đức tin của chúng ta là điều cần thiết. Chủ Tịch Russell M. Nelson (1924-2025) đã dạy: “Nếu [anh chị] em có thắc mắc—và tôi hy vọng là [anh chị] em có—thì hãy tìm kiếm câu trả lời với ước muốn tha thiết để tin tưởng. … “… Những thắc mắc chân thành của [anh chị] em, khi được cầu vấn trong đức tin, sẽ luôn luôn dẫn dắt [anh chị] em đến đức tin lớn lao hơn và sự hiểu biết dồi dào hơn.” Đức Tin So Với Nỗi Sợ Hãi Khi các Sứ Đồ nghe nói rằng Chúa Giê Su đã sống lại từ cõi chết, thì họ “không tin, cho lời ấy như là hư không” (Lu Ca 24:11). Thời gian nghi ngờ của Thô Ma có thể đã kéo dài lâu hơn những người khác vì ông không có mặt khi Chúa phục sinh hiện đến lần đầu tiên với họ (xin xem Giăng 20:24). Sau khi họ nói với Thô Ma rằng họ đã nhìn thấy Đấng Cứu Thế, thì ông đáp: Nếu ta không thấy dấu đinh trong bàn tay Ngài, nếu ta không đặt ngón tay vào chỗ dấu đinh, và nếu ta không đặt bàn tay nơi sườn Ngài, thì ta không tin.” (Giăng 20:25). Sau tám ngày, Chúa hiện đến một lần nữa và bảo Thô Ma sờ tay vào các vết thương của Ngài. Để đáp lại, Thô Ma thưa: “Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi” (Giăng 20:28). Sau đó, Đấng Cứu Rỗi đã giảng dạy một lẽ thật quan trọng: “Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy” (Giăng 20:29). Các câu trả lời quả thật sẽ đến. Anh Cả David A. Bednar thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ đã dạy: “Mỗi lời cầu nguyện chân thành đã được Cha Thiên Thượng nghe thấy và đáp ứng, nhưng những câu trả lời mà chúng ta nhận được có thể không phải là điều mà chúng ta kiên nhẫn trông mong hoặc đến với chúng ta khi chúng ta muốn hay theo cách mà chúng ta đoán trước.” Lòng Tin Chắc Vẫn Tiếp Tục Khi nhận được câu trả lời qua sự kiên trì, cầu nguyện, và mặc khải, chúng ta cũng có thể đạt được lòng tin chắc—một chứng ngôn. Nếu chúng ta tiếp tục nuôi dưỡng đức tin của mình thì chứng ngôn đó có thể ở lại với chúng ta trong suốt cuộc đời. Như Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Khi kiên nhẫn tôn trọng kỳ định của Chúa, anh chị em sẽ được ban cho kiến thức và sự hiểu biết mà anh chị em đang tìm kiếm. Mọi phước lành Chúa dành cho anh chị em—thậm chí các phép lạ—sẽ theo sau. Đó là điều mà sự mặc khải cá nhân sẽ mang đến cho anh chị em” Kinh nghiệm của Thô Ma cho chúng ta thấy rằng đức tin không phải là một đích đến mà là một tiến trình. Thượng Đế tôn trọng tiến trình đó và ban phước cho chúng ta khi chúng ta vẫn mở lòng đón nhận sự hướng dẫn của Ngài và tìm kiếm sự làm chứng mà mang đến sự bình an cho tâm hồn chúng ta (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 88:63). The post Podcast số 559 – Liahona tháng 3, 2026 – Thô Ma: Bước Đi Trong Cuộc Hành Trình Đức Tin – Michelle Dennis Christensen appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Bài của Benjamin B., một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang sống tại tiểu bang Idaho, Hoa Kỳ Trong lớp học phúc âm dành cho giới trẻ, chúng tôi đã nói về ý nghĩa thật sự của lễ Phục Sinh và cách chúng ta mừng ngày lễ này. Đó không phải chỉ là về những viên kẹo và các chú thỏ—mà đó là về Đấng Cứu Rỗi. Tôi tự hỏi: “Tôi có thể bắt đầu những truyền thống về lễ Phục Sinh nào trong nhà mà tập trung nhiều hơn vào Đấng Cứu Rỗi?” Tôi thích lắp ghép mọi thứ bằng gạch LEGO®. Tôi tìm thấy một bức tranh của Đấng Cứu Rỗi từ Thư Viện Phúc Âm trực tuyến và tôi đã chuyển nó thành những chỉ dẫn lắp ráp bằng gạch. Tôi làm bức tranh bằng gạch trong khi lắng nghe đại hội trung ương. Khi làm xong, tôi treo nó lên trong nhà mình. Trao Tặng Các Bức Tượng Đấng Cứu Rỗi Tôi cũng đã mua một thùng lớn toàn các bức tượng nhỏ hình Chúa Giê Su Ky Tô cho lễ Phục sinh. Lúc đầu, tôi định giấu các bức tượng ở khắp trường. Nhưng khi mọi người ở trường nhìn thấy cái thùng, họ đã hỏi xin các bức tượng nhỏ. Các giáo viên cũng bắt đầu hỏi xin. Và rồi những học sinh mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ muốn có một bức tượng của Chúa Giê Su đã hỏi xin một bức tượng nhỏ. Và vì vậy tôi đã tặng những bức tượng đó cho mọi người mà tôi gặp. Đấng Cứu Rỗi đã không sợ phải nói chuyện với bất cứ ai, ngay cả những người bị ruồng bỏ nhiều nhất trong thời của Ngài. Ngài là bạn của họ. Ngài dành thời gian với họ. Ngài dùng bữa với họ. Việc trao tặng các bức tượng nhỏ đã dạy cho tôi trở nên cởi mở hơn, giống như Đấng Cứu Rỗi. Điều đó cũng dạy tôi rằng bất kể anh chị em là ai, bất kể anh chị em nghĩ mình đã làm gì, thì luôn luôn có chỗ cho Chúa Giê Su Ky Tô trong cuộc sống của anh chị em. Thay Đổi Qua Đấng Cứu Rỗi Suốt cuộc đời mình, tôi đã tự hỏi, làm thế nào tôi có thể tiếp cận được Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi? Nhưng vào lễ Phục Sinh này, tôi đã học được rằng nếu tôi thực hiện những thay đổi trong cuộc sống của mình để trở nên giống như Đấng Cứu Rỗi hơn, thì ân điển chuộc tội của Ngài sẽ tác động đến cuộc sống của tôi. Và nếu tôi cố gắng mỗi ngày để thay đổi những điều nhỏ nhặt, thì tôi sẽ bắt đầu trở nên tốt hơn. Có một vài năm trong cuộc sống của mình, tôi đã vật lộn với việc xem hình ảnh sách báo khiêu dâm. Sau một bài học ở lớp học phúc âm dành cho giới trẻ, tôi được soi dẫn để nói chuyện với vị giám trợ của mình. Tôi bắt đầu vượt qua khó khăn đó dễ dàng hơn rất nhiều khi cuối cùng tôi đã nói cho vị giám trợ và cha mẹ tôi biết, vì thật sự rất khó để một mình vượt qua điều này. Tôi bắt đầu cố gắng cầu nguyện và đọc thánh thư mỗi ngày, và tôi đã cố gắng để trở nên tử tế hơn ở trường học. Điều đó đã giúp tôi vì tôi tập trung vào Đấng Cứu Rỗi hơn là vào những tội lỗi của mình. Tôi hướng về Ngài nhiều hơn là nhìn lại mình trong quá khứ. Qua Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô, tôi đã khắc phục được khó khăn của mình đối với hình ảnh sách báo khiêu dâm. Tôi đã trở thành con người mà Thượng Đế cần tôi trở thành. Giờ đây tôi có thể ban phước Tiệc Thánh vì Đấng Cứu Rỗi thay đổi tôi và thanh tẩy tôi. Tôi biết ơn đã được xứng đáng để sử dụng chức tư tế để ban phước cho cuộc sống của những người xung quanh tôi. Kết Nối Lễ Phục Sinh với Tôi Năm nay, trong lớp học phúc âm dành cho giới trẻ, tôi đã có một kinh nghiệm thực sự thú vị khi chúng tôi nói về sự hy sinh của Đấng Cứu Rỗi. Tôi đã có ý nghĩ rằng trong lúc Ngài đang chịu đau đớn, Ngài có thể ngăn chặn nỗi đau đớn đó bất cứ lúc nào. Nhưng rồi tôi tưởng tượng Ngài sẽ nghĩ: “Không, Ta cần phải tiếp tục làm điều này. Ta cần phải làm điều này cho Ben. Em ấy cần điều này.” Đối với tôi, ý nghĩ đó thực sự liên kết mối quan hệ của tôi với Đấng Cứu Rỗi và với Lễ Phục Sinh. Lễ Phục Sinh tới, có lẽ tôi sẽ lắp ghép các khối gạch xếp hình để làm một bức tranh về Chúa Giê Su. Tôi chắc chắn muốn trao tặng thêm nhiều bức tượng nhỏ. Dù bằng cách nào đi nữa, tôi cũng sẽ nghĩ về nỗi đau đớn của Đấng Ky Tô và Sự Chuộc Tội của Ngài dành cho tôi. Nhờ có Ngài, tôi có thể hối cải các tội lỗi của mình và trở về với Ngài và Cha Thiên Thượng vào một ngày nào đó. Tôi biết rằng Đấng Cứu Rỗi đã sống và chết cho mỗi cá nhân chúng ta và Ngài biết chúng ta là ai và chúng ta cần gì. Nếu thật sự cố gắng, chúng ta có thể tiếp cận quyền năng an ủi và thay đổi của Ngài, và chúng ta có thể trở thành người tốt hơn. The post Podcast số 558 – Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 3, 2026 – Đấng Cứu Rỗi – Trọng Tâm của Lễ Phục Sinh và Lễ Phục Sinh – Trọng Tâm của Cuộc Sống – Benjamin B. appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.

Sứ Điệp của Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô cho toàn thế giới Vào mùa lễ Phục Sinh này, các tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô được khuyến khích đưa bạn bè, gia đình và hàng xóm đến buổi lễ thờ phượng vào Chủ Nhật Lễ Lá kéo dài một giờ trong các giáo đường địa phương của họ vào ngày 29 tháng Ba năm 2026. Tuần kế tiếp (từ ngày 4 đến ngày 5 tháng Tư), tất cả mọi người được mời xem đại hội trung ương để kỷ niệm Lễ Phục Sinh và Sự Phục Sinh của Chúa Giê Su Ky Tô Những lời mời gọi được đưa ra ở phần cuối của một đoạn video, trong đó mỗi thành viên của Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn chia sẻ một chứng ngôn ngắn gọn về Chúa Giê Su Ky Tô và tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta. Dưới đây là các chứng ngôn cá nhân của họ. Chủ Tịch D. Todd Christofferson ‘Cha Thiên Thượng thương yêu chúng ta một cách hoàn hảo. Vì tình yêu thương này, Ngài ‘đã ban cho Con Một của Ngài, hầu cho … [chúng ta có thể] được sự sống đời đời.’ Trong mùa Lễ Phục Sinh này, khi tập trung vào cuộc đời, giáo vụ và Sự Phục Sinh của Chúa Giê Su Ky Tô, chúng ta hãy nhớ rằng Ngài là Đấng Biện Hộ và Đấng Cứu Chuộc hoàn hảo của chúng ta. Nhờ vào sự hy sinh chuộc tội của Ngài, chúng ta có thể cảm nhận được sự bất diệt và cuộc sống vĩnh cửu về sau cũng như tình yêu thương, sự bình an và niềm vui của Ngài bây giờ. Chủ Tịch Henry B. Eyring ‘Chúa Giê Su Ky Tô đã cắt đứt những dây trói buộc của sự chết. Vậy nên, mỗi người con của Cha Thiên Thượng sẽ sống lại trong một thể xác hoàn hảo, được phục sinh và sẽ không bao giờ chết. Lời hứa chắc chắn này có thể biến nỗi buồn khi mất đi một người thân yêu thành niềm hy vọng, làm cho lòng chúng ta tràn đầy mong đợi về sự đoàn tụ. Nhờ vào sự hy sinh của Ngài, chúng ta sẽ được phục sinh và có thể được thanh tẩy trong Ngài.’ Chủ Tịch Dallin H. Oaks ‘Mùa Phục Sinh này, chúng ta làm chứng rằng Chúa Giê Su Ky Tô đã sống lại. Ngài hằng sống. Ngài là Đường Đi. Sự hy sinh chuộc tội và Sự Phục Sinh của Chúa Giê Su Ky Tô là bằng chứng tột bậc về tình yêu thương của Thượng Đế. Ngài gọi chúng ta là bạn hữu và tuyên bố rằng: ‘Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình.’ Sự Chuộc Tội của Ngài là một ân tứ phổ quát có thể thực hiện được bởi tình yêu thương của Ngài và tình yêu thương của Đức Chúa Cha.’ The post Podcast số 557 – Trang Mạng tháng 3, 2026 – Cảm Nhận Tình Yêu Thương của Thượng Đế Trong Mùa Lễ Phục Sinh Này – Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.